Chương 196: (Vô Đề)

Cậu phụ họa theo: "Vâng đúng rồi mẹ, sếp Quý bảo rồi, thời gian thử việc một tháng, tùy theo ý nguyện của con, nếu con không muốn làm nữa thì vẫn có thể chuyển về vị trí cũ."

"Ái chà thôi được rồi, được rồi." Mẹ Thời cuối cùng cũng đồng ý, "Nhưng khi con ký hợp đồng, mấy cái điều khoản ấy phải xem cho kỹ vào, tuyệt đối đừng để mình chịu thiệt."

"Mẹ yên tâm, con hiểu mà."

"Được rồi, mau ăn cơm đi."

Cả nhà ba người ăn xong bữa tối náo nhiệt, Thời Cửu lại bẻ chiếc thìa cong về chỗ cũ... mặc dù trông có vẻ không dùng được nữa.

Sau bữa ăn, cậu báo tin vui định làm vệ sĩ cho Quý Trường Thiên, Quý Trường Thiên lại trả lời ngay: [Tốt quá, vậy sáng mai anh bảo trợ lý giúp em làm thủ tục.]

Thời Cửu nằm ngửa trên giường, không kìm được khóe miệng cứ nhếch lên.

Còn gì vui hơn là không phải làm kế toán chứ?

Đêm đó cậu có một giấc mơ đẹp, mơ thấy rất nhiều chuyện hồi nhỏ, lần này không còn những đứa trẻ đáng ghét bắt nạt cậu nữa. Cậu cũng giống như các bạn khác, có bố mẹ đưa đón đi học, cậu tham gia tiệc sinh nhật của bạn, bố mẹ cũng đưa cậu đi công viên giải trí, đi sở thú, đi tất cả những nơi mà trẻ con nên đi nhưng cậu lại chưa từng được đi.

Lúc nghỉ hè, bố mẹ cũng đưa cậu về nhà ông bà nội ở dưới quê. Cậu giúp ông bà cho gà, vịt ăn, chơi đùa với chú chó vàng trong xóm, cũng từng hái những quả hồng trên cây hồng đó, năm nào quả trên cây cũng sai trĩu, họ ăn không hết liền đem phơi khô làm hồng dẻo.

Khi tỉnh dậy, cậu bỗng nhận ra đó hình như là ký ức của cậu ở kiếp này.

Khóe mắt không hiểu sao hơi ẩm ướt, cậu khẽ lau đi. Chuông báo thức tám giờ sáng vang lên đúng lúc.

Không biết có phải chuyện tối qua gây chấn động quá lớn hay không mà khiến hai vị phụ huynh mất ngủ, dẫn đến hôm nay đều dậy muộn.

Bữa sáng hôm nay rõ ràng là hỏng bét, đành phải mua trên đường đến công ty. Ba người cùng ra khỏi cửa, Thời Cửu vốn định tiếp tục đi nhờ xe của bố, không ngờ vừa vào hầm để xe, ngước mắt lên đã thấy một chiếc xe đen quen thuộc đỗ ở vị trí bên cạnh.

Chưa kịp nhìn kỹ, cửa xe đã hạ xuống, một gương mặt còn quen thuộc hơn xuất hiện trước mắt: "Thập Cửu."

Thời Cửu: "..."

Sao Quý Trường Thiên lại đến đây?!

Hai vị phụ huynh nhìn nhau, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Thời Cửu còn đang phân vân có nên giới thiệu với họ không, Quý Trường Thiên đã bước xuống xe trước cậu một bước: "Cháu chào cô chú, cháu là đồng nghiệp của Thời Cửu, cũng ở khu này, tiện đường nên để cậu ấy đi xe cháu nhé?"

"À..." Bố Thời cười khà khà, "Trùng hợp vậy sao?"

"Chắc mọi người vẫn chưa ăn sáng đúng không ạ? Nếu cô chú không chê, cháu có mấy phần dư đây, có mấy đồng nghiệp nhờ cháu mua hộ, cháu mua xong họ lại bảo không lấy nữa."

Quý Trường Thiên vừa nói vừa lấy hai phần ăn sáng từ trong xe đưa cho họ.

Bố Thời đưa tay nhận lấy: "Thế này thì ngại quá... Bao bì nhìn cũng tinh tế thật."

"Không sao đâu chú, không ăn cũng lãng phí ạ," Quý Trường Thiên cười nói, "Thập Cửu lên xe ăn đi, không thì lát nữa muộn làm đấy."

Sự đã rồi, Thời Cửu chỉ đành lên xe trước rồi mới tính sổ với ai đó sau: "Vậy bố mẹ đi đường cẩn thận, con đi trước đây."

Nhìn cậu rời đi, mẹ Thời luôn cảm thấy có gì đó không đúng: "Người này là ai thế nhỉ?"

"Chẳng biết, cậu ta chẳng bảo là đồng nghiệp của Tiểu Cửu đó sao? Tiểu Cửu cũng không phủ nhận thì chắc là vậy rồi."

"Đã là người quen, lại tình cờ ở cùng một khu, sao tối qua Tiểu Cửu không nói?" Mẹ Thời vẫn chưa tin lắm, "Này ông nó, ông có nhìn ra cậu ta đi xe gì không? Tầm bao nhiêu tiền?"

"Cũng không phải xe sang gì, chắc tầm mấy trăm vạn thôi." Bố Thời khựng lại, "Không đúng, lúc nãy cậu ta ngồi ghế sau, vậy ai lái xe? Một nhân viên bình thường mà lại thuê cả tài xế à?"

Ông lại rút phần ăn sáng trong túi ra: "Hộp đóng gói cũng tinh tế thế này? Cái này mua ở đâu vậy nhỉ?"

Xe chạy ra khỏi hầm, thấy xe nhà mình không đuổi theo, Thời Cửu thở phào nhẹ nhõm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!