Chương 18: (Vô Đề)

Chỉ một chữ khác nhau, từ "li" thành "hồ", thế là biến từ mèo thành cáo.

Thời Cửu có chút khó hiểu đứng trước cửa, bỗng thấy có người từ trong nhà đi ra, cậu lập tức trấn tĩnh, gật đầu chào người đó: "Hoàng Nhị huynh chào buổi sáng."

Đối phương lạnh lùng nhìn cậu một cái, không nói lời nào đi lướt qua.

Thời Cửu: "..."

Không đúng.

Hoàng Nhị chưa bao giờ không đáp lời chào của người khác, cũng sẽ không dùng ánh mắt này nhìn cậu.

Thế là cậu chợt rút kiếm, xoay người một cái, lưỡi kiếm đã kề vào cổ đối phương: "Ngươi không phải Hoàng Nhị, ngươi là ai?!"

Đối phương từ từ quay đầu, vẫn không nói một lời, chỉ đưa tay, tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống.

Thời Cửu: "...!"

Người này lại có gương mặt y hệt Hoàng Nhị!

"Vậy, ngươi là Hoàng Đại?"

Đối phương không đáp, dùng chuôi kiếm gạt kiếm của cậu ra. Thời Cửu liếc mắt xuống, thấy trên vỏ kiếm có khắc một chữ "Nhất".

… Chắc là Hoàng Đại rồi.

Cậu vội vàng tra kiếm vào vỏ, chắp tay tạ lỗi với đối phương: "Xin lỗi, thuộc hạ mới đến Vương phủ, chưa từng thấy dung nhan thật của tiền bối, đã mạo phạm, mong tiền bối đừng trách."

Hoàng Đại đeo lại mặt nạ, để lại một tiếng "Ừm" lạnh lùng rồi đi thẳng.

Thời Cửu: "..."

Không ngờ, Hoàng Nhị là một tên nói nhiều, nhưng ca ca hắn lại là một người kiệm lời như vàng.

Đây là cái gọi là huynh đệ bổ sung cho nhau sao?

Càng không ngờ hơn là hai người họ lại là anh em sinh đôi. Cậu cứ nghĩ chỉ là anh em bình thường, hoặc là anh em kết nghĩa như Thập Ngũ Thập Lục.

Người thường đã khó phân biệt anh em sinh đôi, huống hồ điện hạ lại còn bị mù mặt.

Tiên đế lại phái hai người như vậy đến bảo vệ Quý Trường Thiên, đúng là cố tình làm khó con trai mình mà.

Đang nghĩ, thì sau lưng lại vang lên giọng nói quen thuộc: "Đại ca! Huynh đi nhanh thế làm gì!"

Thời Cửu quay đầu lại thì thấy Hoàng Nhị vội vàng từ trong đi ra.

Ừm, lần này là Hoàng Nhị thật rồi.

Hoàng Nhị cũng thấy cậu, nên chủ động hỏi: "Thập Cửu, thấy đại ca ta không?"

"Thấy rồi, đi hướng kia," Thời Cửu chỉ đường cho hắn, "Nhưng, không phải hôm nay ngươi được nghỉ phép sao?"

"Nghỉ thì nghỉ, nhưng tối qua điện hạ hứng chí đòi đổi biển hiệu, ta đến báo cho ngài ấy đã đổi xong rồi

- ta có việc cần bàn với ca ta, đi trước nhé."

"Vừa nãy ta thấy hắn đeo mặt nạ của ngươi, còn tưởng có người mạo danh," Thời Cửu tốt bụng nhắc nhở, "Ta đã dùng kiếm chỉ vào hắn, may mà tiền bối không so đo với ta."

"... Hả?" Hoàng Nhị dừng bước, vẻ mặt nghi hoặc tháo mặt nạ, rồi chợt nhận ra, "Này, thảo nào ban nãy vừa gặp mặt điện hạ lại gọi ta là Đại Hoàng... Đại ca! Huynh lại đeo nhầm mặt nạ rồi! Cái tật thường xuyên mặc nhầm áo cầm nhầm mặt nạ của huynh rốt cuộc bao giờ mới sửa được đây?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!