Chương 14: (Vô Đề)

Xa cách thành Tấn Dương hai tháng, không chỉ Quý Trường Thiên mà mấy ám vệ cũng có chút nôn nóng muốn về nhà. Ngay cả những con ngựa kéo xe dường như cũng biết đã đến gần đích, chạy còn hăng hơn mọi ngày.

Hai mươi dặm cuối cùng chỉ mất nửa ngày, giữa trưa, cuối cùng đoàn người cũng đến được cổng thành.

Tin tức Ninh Vương trở về thành đã lan truyền từ sớm, thậm chí còn kinh động đến Tư mã của Châu đích thân đến đón. Binh lính phòng thủ ở cổng thành đứng thành hai hàng, chào đón họ.

Vị Tư mã này đứng trước cổng thành, nôn nóng bước về phía xe ngựa của họ, mặt mày hớn hở: "Điện hạ! Cuối cùng ngài cũng đã về rồi. Mấy ngày nay ngài đi vắng, cả thành Tấn Dương đều buồn tẻ vô vị!"

Thập Ngũ dừng xe, Quý Trường Thiên vén rèm, thò đầu ra ngoài cửa sổ xe: "Đỗ đại nhân, hai tháng không gặp, ta cũng rất nhớ ngài."

"Ôi chao! Được điện hạ nhớ tới, hạ quan... hạ quan khắc cốt ghi tâm!" Vừa nói, nước mắt hắn đã rơi rào rào.

Thời Cửu đang cưỡi ngựa đi phía sau: "..."

Có cần phải như vậy không?

Cậu lén lút lại gần Hoàng Nhị bên cạnh, hỏi nhỏ: "Tại sao lại là Tư mã đến đón điện hạ về Tấn Dương, Thứ sử đâu?"

"Thứ sử?" Hoàng Nhị hất cằm về phía xe ngựa, "Không phải đang ngồi trong xe đó sao."

Thời Cửu: "...?"

Hoàng Nhị nhìn cậu: "Ngươi không biết à? Nước Đại Ung chúng ta mới thành lập được ba mươi năm, nhiều việc vẫn kế thừa quy chế cũ của triều trước. Chẳng hạn như sau khi hoàng tử trưởng thành phải ra ngoài cai quản một nơi, cơ bản đều được phong làm Thứ sử một châu. Đương nhiên, điện hạ của chúng ta chưa trưởng thành đã được phái ra ngoài là vì Tiên đế băng hà. Chức vị Thứ sử này chỉ là hư danh thôi, sức khỏe ngài ấy không tốt, không thể làm những việc này.

Mọi việc của Châu đều do Tư mã này đảm nhiệm."

Nghe hắn nói vậy, Thời Cửu mới nhớ ra. Hồ sơ mật về Ninh Vương mà Huyền Ảnh Vệ đưa cho cậu quả thực có đoạn này, nhưng cậu không hứng thú với những chính sách và chức quan này, chỉ liếc qua nên không nhớ kỹ.

Vậy thì, Ninh Vương cũng có thể coi là cấp trên trực tiếp của vị Tư mã này. Dù chỉ là hư danh thì cũng nên đích thân ra đón.

Những vị thân vương này quyền lực thật lớn. Vừa có thể lập phủ riêng, tích trữ binh lính, lại vừa có thể làm quan cai quản một châu. Hoàng đế lo sợ họ cũng là điều bình thường.

"Nhưng mà, hắn ta đến đón thì đón đi, tại sao những binh lính này lại trông như sắp đánh trận thế?" Thời Cửu lại hỏi.

"Ờ..." Hoàng Nhị gãi trán, "Lát nữa ngươi sẽ biết thôi."

"?"

"Điện hạ đường xa mệt mỏi, chắc chắn là chưa ăn cơm đúng không? Hạ quan đã chuẩn bị tiệc rượu ở Túy Tiên Lâu để tẩy trần cho điện hạ." Đỗ Tư mã vừa nói, vừa làm động tác "mời".

Thập Ngũ vung roi, thúc ngựa tiến lên. Xe ngựa của họ từ từ đi qua cổng thành.

Vừa vào thành, Thời Cửu lập tức có được câu trả lời cho câu hỏi vừa nãy.

Dân chúng trong thành Tấn Dương tự phát đến đón xe ngựa của Ninh Vương. Hai bên đường toàn là người đứng chen chúc, mọi người vô cùng phấn khích, lớn tiếng hô vang: "Ninh Vương điện hạ! Ninh Vương điện hạ!"

Còn Quý Trường Thiên thì đã hạ rèm xe xuống, mặc cho bên ngoài ồn ào đến đâu, trong xe vẫn không có chút động tĩnh nào.

Vô số hoa tươi và khăn tay bay về phía họ: "Điện hạ, cho bọn ta nhìn một chút đi! Chỉ một chút thôi!"

"Được nhìn thấy điện hạ một lần, ta chết cũng mãn nguyện!"

"Ninh Vương điện hạ! A a a, xin ngài!!"

Thời Cửu: "..."

Khoa trương quá rồi đấy…

Cậu nhìn từ một bên xe ngựa về phía trước, đám đông vây xem Quý Trường Thiên chen chúc dày đặc, nhìn không thấy điểm cuối. Người dân đông như kiến cỏ, những nơi khác trong thành thì trống rỗng như không một bóng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!