Chương 12: (Vô Đề)

Thời Cửu đón lấy bát sứ.

Trông món chè này cũng khá ngon. Chắc chắn củ từ mà người ở trạm dịch nói là củ mài, còn tuyết nhĩ là mộc nhĩ trắng, kết hợp với táo đỏ và câu kỷ tử, màu trắng điểm xuyết sắc đỏ.

Cậu dùng thìa nhỏ múc một miếng nếm thử, chè được nấu rất đặc, ngọt mà không ngán. Uống vào bụng thì ấm nóng, cả người cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Thế là cậu gật đầu: "Ngon lắm."

"Tiểu Thập Cửu thích thì cứ uống thêm," Quý Trường Thiên nhẹ nhàng phe phẩy quạt, "Nhưng mà, đồ ăn và chỗ ở trong trạm dịch dọc đường vẫn còn kém lắm. Chuyến này chúng ta vào kinh cũng không mang theo đầu bếp. Ráng chịu đựng thêm vài hôm, đến Tấn Dương, ta sẽ mời ngươi nếm thử đồ ăn ở phủ Ninh Vương ta."

Thời Cửu khựng lại.

Còn có món ngon hơn nữa sao?

Cậu gật đầu mạnh: "Được."

Quý Trường Thiên cười, nói với những người khác: "Các ngươi cũng múc đi."

Thập Lục đã sớm đợi không nổi nữa, nghe vậy thì lập tức hành động, lại đá một cước vào Thập Ngũ đang ngồi cạnh: "Sao ngươi lại ngồi ngủ gật rồi? Ngươi là ma ngủ đầu thai à?"

Thập Ngũ ngáp ngắn ngáp dài, ánh mắt lờ đờ: "Chẳng phải vì các ngươi cứ gọi ta dậy thay ca sao? Tối qua thức trắng đêm, mệt chết ta rồi."

Thời Cửu không khỏi thấy có chút áy náy: "Xin lỗi, chuyện hôm nay xảy ra đột ngột, hôm khác ta nhất định sẽ bù đắp."

Thập Ngũ xua tay: "Không sao không sao, ai mà chẳng có lúc đau ốm. Lần sau ta bị ốm, ngươi lại thay ta là được."

"Được, đa tạ."

Người trạm dịch nhanh chóng mang thức ăn đến. Tuy bữa cơm hôm nay thanh đạm, nhưng hương vị vẫn rất ngon.

Quý Trường Thiên nhìn Thời Cửu đang cắm cúi ăn, hai bên má không ngừng cử động.

Tiểu ám vệ này thật sự không kén ăn, món gì cũng ăn ngon lành. Vừa nhắc đến đồ ăn ở phủ hắn còn ngon hơn là hai mắt mèo con tham ăn này đã sáng lên.

Cũng tốt. Có vẻ đã hồi phục rồi. Loại độc đó tuy mạnh, nhưng với nội công thâm hậu của Thập Cửu, tốc độ hồi phục cũng rất nhanh.

Ăn xong, Hoàng Nhị gọi tất cả ám vệ lại, phân công công việc buổi tối.

"Đêm nay ta phụ trách chăm sóc điện hạ, Thập Lục gác đêm, Thập Ngũ và Thập Cửu, các ngươi đi nghỉ đi." Hắn nói.

Mọi người nhận lệnh rồi ai về phòng nấy. Đêm dần khuya, trạm dịch trở nên yên tĩnh.

Một bữa ăn ngon đã giúp Thời Cửu hồi phục kha khá. Không biết có phải ban ngày ngủ quá nhiều không mà giờ cậu lại không ngủ được. Nằm trên giường trằn trọc một lúc lâu, cuối cùng quyết định ra ngoài hít thở không khí.

Cậu lặng lẽ rời khỏi phòng, thấy Thập Lục đang đứng trước cửa phòng Quý Trường Thiên nhìn xuống tầng dưới với đôi mắt mơ màng.

Sảnh tầng một yên tĩnh, các quan viên nghỉ trọ đều đã về phòng. Chỉ có người trạm dịch trực đêm cũng đang ngủ gật sau quầy.

Thời Cửu đi đến bên đồng nghiệp, khẽ gọi: "Thập Lục."

"...!" Thập Lục giật mình, theo bản năng lùi lại, suýt thì rút kiếm ra, "Làm ta sợ chết khiếp! Sao ngươi đi đứng không có tiếng động gì vậy?"

Hắn trấn tĩnh lại, vỗ vỗ ngực: "Hoàng Nhị ca nói thân pháp của ngươi kỳ quái, ta còn không tin. Hôm nay tận mắt thấy... quả thật là kỳ quái! May mà ngươi là ám vệ của điện hạ. Nếu là kẻ đến ám sát điện hạ, có khi đầu điện hạ đã bay đi tám trăm lần rồi."

Thời Cửu: "..."

May mà nhiệm vụ hoàng đế giao cho cậu không bao gồm ám sát Quý Trường Thiên.

Hai người đều ngượng ngùng một lúc, Thập Lục mở lời trước: "Sao ngươi không đi ngủ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!