Quý Trường Thiên khẽ thở dài, nhét lọ thuốc lại vào gói đồ.
Vừa định buộc gói đồ lại thì hắn chợt phát hiện dưới mấy thỏi vàng có một góc của thứ gì đó lộ ra, trông giống như phong bì.
Thư à?
Lẽ nào là mật thư của Huyền Ảnh Vệ?
Tuy lén xem đồ của người khác là không tốt, nhưng chuyện này liên quan đến bí mật của Cấm Vệ. Cơ hội tốt ở ngay trước mắt, ai bỏ lỡ là đồ ngu.
Hoàng huynh đã cài cắm Huyền Ảnh Vệ bên cạnh hắn, hắn không thể ngồi yên chờ chết được.
Quý Trường Thiên nghĩ một chút rồi cẩn thận dịch mấy thỏi vàng sang một bên, cầm lấy phong bì.
Phong bì không dán kín, hắn rút lá thư ra, sau khi nhìn rõ nội dung thì ngẩn người.
Không phải mật thư mà chỉ là một phong thư nhà?
Nhưng những gì viết trong thư, chắc hẳn là chuyện xảy ra trước khi "Thập Cửu" đến. Nghĩa là, lá thư này là do "Thập Cửu" thật viết.
Chữ ký... Thạch Đầu, có vẻ chỉ là một cái tên gọi thân mật.
Quý Trường Thiên nhìn người đang ngủ say bên cạnh.
Đã thay thế thân phận của "Thập Cửu", vì sao lại còn giữ lá thư nhà này? Lá thư này được viết bằng giọng văn của "Thập Cửu", lại có nét chữ của "Thập Cửu", nếu không bị ai nhìn thấy thì còn đỡ, chứ một khi bị phát hiện thì sẽ có nguy cơ bị lộ tẩy.
Huyền Ảnh Vệ làm việc xưa nay luôn cẩn thận, nhưng Tiểu Thập Cửu này lại lộ ra nhiều sơ hở.
Lẽ nào, cậu muốn thay "Thập Cửu" gửi lá thư này về nhà?
Ngoài cách giải thích này ra thì hắn không nghĩ được lý do nào hợp lý hơn. Nhưng "Thập Cửu" đối với cậu chỉ là một người xa lạ chưa từng quen biết, một công cụ phải lợi dụng để hoàn thành nhiệm vụ. Vậy mà Tiểu Thập Cửu lại động lòng trắc ẩn với hắn ta, thật sự là quá không giống Huyền Ảnh Vệ.
Có vẻ như cậu không chỉ chưa mất hết nhân tính mà thậm chí còn có lòng trắc ẩn hơn người bình thường.
Không biết một người như vậy làm sao lại trở thành Huyền Ảnh Vệ. Nhưng đối với hắn, đây không phải là chuyện xấu.
Chỉ vì bị thuốc độc khống chế mà phải phục vụ cho hoàng đế, mối quan hệ này không hề bền chặt. Nếu hắn có thể giải được độc cho Tiểu Thập Cửu, không biết có thể kéo cậu về phe mình không?
Những năm qua, hoàng huynh luôn theo dõi hắn rất chặt, chuyện triều chính hắn còn có thể thăm dò được đôi chút, nhưng nội bộ Huyền Ảnh Vệ thì không cách nào xen vào được. Mà Huyền Ảnh Vệ lại ở gần hoàng đế nhất, biết rõ tâm tư của hoàng đế và bí mật trong quân.
Nếu có thể cài cắm tai mắt ngược lại, chắc chắn sẽ rất hữu ích cho những gì hắn đang toan tính.
Tiểu Thập Cửu này, có lẽ là một bước đột phá quan trọng.
Có điều... nhìn phản ứng của cậu ngày hôm đó khi buộc phải giết đồng đội thì cũng không chắc là cậu có sẵn lòng phản bội Huyền Ảnh Vệ không.
Chuyện này vẫn cần phải tính toán kỹ lưỡng.
Quý Trường Thiên lại nhét thư vào phong bì, trả mọi thứ về nguyên trạng.
Thời Cửu mơ màng ngủ cả buổi chiều, cho đến khi bị một tiếng ồn ào đánh thức.
Mở mắt ra thấy trong xe không có ai, xe cũng đã dừng. Cậu ngồi dậy, có một thứ gì đó từ trên người tuột xuống.
Cậu đưa tay bắt lấy chiếc chăn mỏng.
Theo trí nhớ thì sau khi lên xe, cậu đã ngủ thiếp đi. Vậy thứ này... ai đắp cho cậu?
Ánh mắt liếc sang liền thấy chiếc mặt nạ đặt bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!