Chương 10: (Vô Đề)

Thời Cửu vịn vào thân cây, từ từ đứng dậy.

Cậu nhìn chiếc lọ sứ rỗng trong tay, suy nghĩ một lúc rồi nhét nó lại vào trong túi.

Không nên vứt rác lung tung.

Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.

Thập Lục đã khống chế được tên nhóc đang vùng vẫy kia, lần này hắn dùng dây thừng trói chặt tay nó ra sau lưng: "Xem ngươi còn chạy đi đâu."

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Thời Cửu đã đứng dậy: "Thập Cửu, ngươi không sao chứ?"

Thời Cửu gật đầu.

"Vậy chúng ta về thôi, không nên rời khỏi điện hạ quá lâu."

"Được."

Hai người trở lại chỗ xe ngựa. Thấy họ về, Hoàng Nhị lập tức tiến đến, đưa cho Thời Cửu một lọ thuốc: "Thuốc trị đau bụng, ngươi uống đi."

Thời Cửu chần chừ một lúc rồi không nhận: "Cảm ơn Hoàng Nhị ca, ta không sao rồi."

"Không sao rồi?" Hoàng Nhị sững sờ, "Ngươi... đi đuổi một thằng nhóc thôi mà bụng lại hết đau à?"

Thời Cửu "ừm" một tiếng: "Có lẽ ban nãy bị trật hơi, vận động một chút, khí huyết lưu thông nên lại khỏe rồi."

Thật ra cậu có thể nói mình đã uống thuốc, nhưng làm thế lại phải giải thích cậu uống thuốc gì... Dù sao thì vừa nãy cũng không có ai nghe thấy cậu nói gì, ít chuyện thì tốt hơn.

Hoàng Nhị vẫn không tin lắm: "Chuyện này mà cũng được à..."

Lúc này, Quý Trường Thiên dùng quạt vén rèm xe, bước xuống: "Tiểu Thập Cửu không cần câu nệ, nếu thấy không khỏe thì cứ nói thẳng. Hoàng Nhị đi theo ta nhiều năm, cũng biết chút ít chẩn mạch, để hắn xem cho ngươi."

"Tạ lòng tốt của điện hạ, nhưng thật sự không cần đâu," Thời Cửu khéo léo từ chối, "Nếu còn đau, ta sẽ nói."

Tốt nhất là không nên để Hoàng Nhị chẩn mạch cho cậu.

Mặc dù cậu đã uống thuốc giải, nhưng mạch đập không thể bình thường trở lại ngay lập tức. Bị phát hiện thì sẽ rất phiền phức.

"Thôi được," Quý Trường Thiên thở dài, "Nhưng ta thấy sắc mặt ngươi vẫn không tốt. Thế này đi, ngươi lên xe nghỉ ngơi trước."

Lần này Thời Cửu không từ chối: "Được ạ."

Thuốc độc đã được khống chế, nhưng cậu cảm thấy toàn thân rã rời, tinh thần mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc.

Thời Cửu bước lên xe ngựa. Thập Ngũ đang ngủ gật trong xe lơ mơ mở mắt, hỏi: "Có chuyện gì vậy..."

"Không có gì, ngươi ngủ tiếp đi."

"À, được."

Thập Ngũ nói xong lại ngủ tiếp. Thời Cửu nằm xuống một bên ghế khác, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Mệt quá, buồn ngủ quá, lạnh quá.

Muốn nghỉ việc, muốn về nhà…

Bên ngoài xe, Hoàng Nhị nhìn cậu thiếu niên bị Thập Lục áp giải đến: "Tên nhóc này trộm đồ của Thập Cửu hả? Ghê thật, tuổi còn nhỏ mà đã trộm cắp chuyên nghiệp rồi, còn dám trộm đồ của Vương gia."

Hắn vừa nói vừa đá nhẹ vào chân cậu thiếu niên: "Nói! Ngươi tên gì? Tại sao lại trộm cắp, sao lại nhắm vào bọn ta? Có phải có người sai khiến không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!