Chương 1: (Vô Đề)

"Lão nô thấy, vẫn là nên đề phòng Ninh Vương thì hơn." Trong tẩm điện của hoàng cung, một lão thái giám mập mạp đang bóp vai cho hoàng đế.

Trên xà ngang, có một hắc y vệ đang ngồi canh, tập trung tinh thần… để ngủ.

Hôm nay là ca trực của Thời Cửu, cậu đã nghe hoàng đế chó chết và lão thái giám lải nhải cả buổi trưa, nên giờ sớm đã mơ màng.

Hoàng đế hơi nhắm mắt, một tay chống đầu, vẻ mặt rất rầu rĩ: "Nhưng dù sao hắn cũng là hoàng đệ của ta. Tuy không cùng một mẫu thân, nhưng cũng đã bầu bạn với ta nhiều năm. Huynh đệ ruột thịt của ta đã chẳng còn mấy, Trường Thiên từ nhỏ đã yếu ớt, chẳng màng đến quyền thế. Dù thế nào, ta cũng không nỡ lòng."

"Tấm lòng săn sóc của bệ hạ dành cho Ninh Vương khiến lão nô vô cùng cảm động," lão thái giám giả vờ lau nước mắt, 

"Nhưng tiết Thiên Thu đã qua, Ninh Vương điện hạ sắp phải rời kinh. E rằng khi về đến đất phong, ngài ấy sẽ lại thoát khỏi sự kiểm soát của ngài."

"Ý ngươi là sao?"

"Những ám vệ cài vào bên cạnh Ninh Vương, lần nào cũng bị bại lộ rất sớm. Tuy Ninh Vương không có chí lớn, cũng chẳng giỏi giang gì, nhưng khách trong phủ của y có lẽ có kỳ nhân dị sĩ. Bệ hạ nên phái Huyền Ảnh Vệ đi giám sát. Nếu quả thật có người tài giỏi như vậy, cũng nên…"

Lão thái giám đưa tay làm động tác cắt cổ.

Huyền Ảnh Vệ là tổ chức ám vệ trực thuộc hoàng gia, chỉ nghe lệnh một mình hoàng đế. Họ có nhiệm vụ bảo vệ sự an toàn của hoàng đế và giải quyết những việc không thể làm công khai, giống như mặt tối của hoàng quyền, là cái bóng dưới ánh mặt trời.

Huyền Ảnh Vệ ẩn mình trong bóng tối, mặc đồ đen, đeo đao và che mặt nạ

- ví dụ như cái tên đang ngủ trên xà nhà này.

Có lẽ vì ngủ quá say, đột nhiên cậu loạng choạng một cái, trượt chân và ngã từ trên xà ngang xuống.

"Thôi vậy," hoàng đế thở dài, "Trường Thiên à Trường Thiên, đừng trách ta vô tình, ta chỉ không muốn ngươi bị kẻ gian lừa gạt, đi vào con đường sai trái thôi. Người đâu..."

Hắc y vệ khụy gối giảm lực, hạ cánh không tiếng động. Rõ ràng là người vẫn chưa tỉnh ngủ, nhưng cơ thể đã phản ứng nhanh hơn cả đầu óc. Chiếc mặt nạ lỏng lẻo tuột xuống. Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, cậu vươn tay chộp lấy, chính xác và không hề gây ra tiếng động nào.

Thời Cửu từ từ mở mắt.

Mặt nạ tuột xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, trắng trẻo, với sống mũi cao và đôi môi mỏng. Nhưng lại thiếu đi vẻ sống động, cứ như một nhân viên đã chết trong lòng từ lâu, chỉ còn lại cái xác ở trên bàn làm việc sau kỳ nghỉ dài. Đến cả quầng thâm mờ nhạt dưới mắt cũng thật hợp cảnh, đúng chuẩn "soái ca chết trong lòng".

Đúng vậy, ba tháng trước, cậu vẫn là một nhân viên văn phòng của thế kỷ 21. Vì thức đêm tăng ca, sau đó đứng dậy thấy chóng mặt, rồi khi mở mắt ra thì đã ở đây.

Mọi người đều nói nghề của họ nguy hiểm, dễ đi vào nhưng không ai nói là còn dễ xuyên không nữa.

Cậu mất ba tháng mới hiểu rõ mọi thứ ở đây. Đây là một triều đại không có trong lịch sử, tên là "Ung". Ung triều mới được thành lập không lâu, và vị hoàng đế đang tại vị là đời thứ hai. Theo quan sát của Thời Cửu, vị hoàng đế này có một sở thích đơn giản nhưng rất k*ch th*ch đó là: chém đầu cho vui.

Đại thần nói không vừa tai, chém. Phi tần hầu hạ không hài lòng, chém. Đầu bếp nấu ăn không ngon, chém… Tóm lại, ai đáng chém là chém hết, đúng chuẩn một bạo quân.

Và không hiểu xui xẻo làm sao mà cậu lại xuyên thành ám vệ của tên bạo quân này, có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho hắn.

Không biết so với công việc ban đầu của cậu, cái nào nguy hiểm hơn.

May mắn là ông trời đã đóng một cánh cửa lại thì sẽ mở ra một cánh cửa sổ khác. Tuy mất cuộc sống an ổn, nhưng cậu lại có được một thân võ nghệ xuất thần nhập hóa. Dựa vào võ nghệ này, cậu có thể đường đường chính chính mà… sờ cá.

Nghĩ sao mà đã hầu hạ bạo quân rồi còn phải đầu rơi máu chảy chứ? Làm gì có ai trả thêm tiền cho cậu đâu.

Thời Cửu từ từ đeo mặt nạ trở lại.

Sao còn chưa hết giờ làm việc vậy…

Không biết ai đã phát minh ra việc ám vệ nhất định phải đeo mặt nạ. Cái thứ kim loại vừa nặng, lại không thoáng khí này. Đeo mỗi ngày, thì da trắng cũng sẽ thành da đen mất.

Thời Cửu ngước đầu, xuyên qua mặt nạ nhìn lên xà nhà, vận khinh công, lại im lặng trở về vị trí cũ.

Mặc dù cậu nhảy lên nhảy xuống như vậy, nhưng lại không ai trong đại điện để ý đến cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!