Đến giờ cơm tối, Si Thanh Lan trong thân xác Hầu gia nghênh ngang trở về phủ.
Nàng ăn một bữa tối khá thanh đạm, sau đó phẩy tay bảo đại quản gia Đắc Phúc đi làm việc của mình, đừng đi theo nàng nữa.
Mang theo đại quản gia thì mục tiêu quá lớn, dễ bị phát hiện. Chỉ có một mình nàng mới có thể quan sát kỹ xem trong phủ này đối xử với vị Đích trưởng t. ử đã phát điên kia như thế nào, và vị huynh trưởng kia rốt cuộc điên đến mức độ nào.
Còn nữa, nàng cũng có thể âm thầm xem vị ngu đệ thích đ.á.n. h nhau, đi dạo kỹ viện kia rốt cuộc ngu xuẩn đến mức nào.
Đắc Phúc nhìn bóng lưng Hầu gia mà thế nào cũng không giống như đi làm việc thiện, định nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại. Lão chẳng qua chỉ là một quản gia mà thôi, lão quản được tiểu tư, quản được nha hoàn, nhưng lẽ nào lại quản đến tận đầu Hầu gia?
Lão cũng đâu phải là tâm can bảo bối của Hầu gia.
Suỵt, mà ngay cả Ngụy phu nhân vốn là tâm can bảo bối của Hầu gia, hai ngày nay cũng lúc được sủng lúc không rồi đấy thôi.
Tóm lại tâm tư của Hầu gia chớ có đoán mò, ngài ấy chắc chắn có lý do của mình!
Thế là đại quản gia Đắc Phúc yên tâm mà tan làm sớm, lão cũng có một gia đình lớn cần quản lý! Ở nhà mình lão muốn quản ai thì quản!
Đích trưởng t. ử của Văn Tín Hầu Si Sùng Sơn tên là Si Thanh Uyên, trước kia ở tại Văn Xương Uyển tốt nhất trong phủ Văn Tín Hầu. Tuy nhiên sau khi y uống nhầm t.h.u.ố. c phát bệnh biến thành kẻ điên, đã bị chuyển đến một tiểu viện hẻo lánh nhất phía Tây là Hàn Thu Uyển.
Chỉ nghe tên hai viện thôi cũng đủ biết sự khác biệt lớn thế nào. Khi Si Thanh Lan trong thân xác Hầu gia tránh né mọi ánh mắt của hạ nhân, lén lút đi tới trước cửa Hàn Thu Uyển, đập vào mắt nàng là một khung cảnh vô cùng quạnh quẽ và lạnh lẽo.
Nàng đứng bên cạnh một gốc cây già sát cửa, có thể nghe thấy lời oán thán của đám nô tài trong viện.
"Chậc, gã điên kia hôm nay lại ở trong sân phát điên mà đ.ấ. m cây rồi. Bộ y phục y đang mặc là bộ cuối cùng còn ra hồn đấy, lần này mà lại xé rách hư hỏng thì không còn bộ y phục lành lặn nào để mặc nữa đâu."
"Hừ, ngươi quản y làm gì. Là tự y phát điên làm hỏng y phục chứ đâu phải ngươi làm hỏng, cứ để y mặc đồ rách mà tiếp tục phát điên đi. Dù sao chính y cũng không biết, cũng chẳng quan tâm. Còn về Hầu phủ chúng ta... Hầu gia sớm đã quên mất vị Đích trưởng t. ử này rồi, phu nhân lại càng không thèm quản đến sống c.h.ế. t của y."
"... Thật là xui xẻo. Trước đây ta phải cầu xin đủ đường mới được vào viện của Đại công t. ử hầu hạ, vốn định mưu cầu một tương lai tốt đẹp. Ai ngờ ngày lành chưa được bao lâu đã bị điều đến nơi này?! Có thể thấy gã điên đó cũng giống như mẫu thân c.h.ế. t sớm của y, đều là kẻ không có phúc phận!"
"Sớm biết như vậy ta thà đi hầu hạ Lục công t.ử, thậm chí hầu hạ vị Nhị thiếu gia bất tài vô dụng kia cũng được."
"Hừ hừ hừ, hiện tại 'Đại công t.ử' trong phủ chúng ta đâu còn là gã điên kia nữa. Cứ nhìn cái đà Hầu gia yêu trọng phu nhân như thế, không chừng tương lai Hầu phủ này là của ai đâu."
"... Không đến mức đó chứ? Hầu gia dù có sủng ái phu nhân đến đâu, cũng sẽ không để một người ngoại tộc kế thừa tước vị."
"Cái đó cũng chưa chắc. Nhị thiếu gia nếu thật sự là bùn nhão không trát nổi tường, hoặc là... y cứ thích đ.á.n. h nhau ẩu đả như vậy, không chừng có ngày mất mạng đấy."
Gã tiểu tư đang oán trách lập tức giật mình, nhìn về phía lão bộc đưa cơm đang nói chuyện với mình.
"Lưu Đại, ý ngươi là sao?"
Lưu Đại đặt hộp cơm xuống trước mặt gã tiểu tư, vẻ mặt vô tội: "Ta có ý gì đâu. Ta chỉ cho rằng Lục công t. ử có tiền đồ rộng mở hơn thôi. Ngươi không cảm thấy thế sao?"
Tiểu tư im lặng một hồi: "Ta cảm thấy thì có ích gì? Ta là tiểu tư thân cận của Đại công t.ử, trong cái viện này ai đi được chứ ta không đi được."
Lưu Đại cười hắc hắc: "Cái đó cũng không nhất định. Cho dù không thể ở trong phủ tiếp tục hầu hạ quý nhân khác, nhưng nếu ngươi muốn ra khỏi phủ làm một phú gia tiểu gia hỏa có vài trăm mẫu ruộng thì rất đơn giản."
"Ngươi hiểu ý ta chứ?"
Lưu Đại vừa nói vừa đẩy hộp cơm về phía trước mặt gã.
Tiểu tư Văn Xương mím môi, nhìn hộp cơm đó như thể đang nhìn một con yêu quái đáng sợ nào đó. Mồ hôi lạnh trên trán gã dần chảy ra, sau đó gã khó khăn mở miệng:
"Phu nhân hà tất phải làm vậy? Đại... công t. ử y đã điên rồi, không thể đe dọa đến bất kỳ ai nữa mà."
Lưu Đại lập tức trợn tròn mắt: "Lời này ngươi không được nói bậy! Phu nhân đã làm gì? Phu nhân chẳng làm gì cả! Chẳng qua chỉ là đưa cơm hằng ngày mà thôi, ngươi đừng có mà nói xấu phu nhân!"
Nói xong, Lưu Đại lại đổi vẻ mặt ôn hòa kéo Văn Xương lại gần, từ trong tay áo lôi ra mấy tờ ngân phiếu nhét vào n.g.ự. c Văn Xương: "Đây là năm trăm lượng. Đủ để mua năm mươi mẫu ruộng tốt ở ngoại ô kinh thành rồi! Đợi khi ngươi khôi phục thân phận tự do, còn có trăm mẫu ruộng tốt chờ ngươi, ngươi cũng không muốn chôn chân ở cái nơi này đến c.h.ế. t chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!