Cuối cùng, Si Thanh Lan·Hầu dưới sự phục vụ ân cần của đại tổng quản đã dùng xong một bữa tối thịnh soạn.
Mặc dù nguyên liệu nấu ăn thời cổ đại không đa dạng phong phú, kỳ lạ hay lộn xộn như ở tương lai, nhưng ít nhất chúng đảm bảo là đồ thuần tự nhiên không ô nhiễm. Cộng thêm việc đầu bếp là người có tay nghề thực sự chứ không phải máy móc làm đồ ăn sẵn, bữa tối này Si Thanh Lan ăn vô cùng thỏa mãn.
Ăn xong thì phải đi ngủ.
Si Thanh Lan không hề có ý định sẽ ngủ lại một đêm trong từ đường lạnh lẽo âm u, thế nên chỉ đành tiếp tục để phụ thân hờ của nàng chịu thiệt thòi mà quỳ tiếp thôi.
Còn nàng, sẽ thay phụ thân hờ ngủ một giấc thật ngon trên chiếc giường gỗ lớn hai mét vừa mới trải nệm mới.
Cuộc đời quả thực vẫn luôn tươi đẹp như thế.
Si Hầu gia thực sự chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời lại tồi tệ đến thế này.
Y! Một Văn Tín Hầu văn võ song toàn! Nhất phẩm Hầu gia của nước Đại Thịnh, là đại thần rường cột của Bệ hạ, từ nhỏ đã xuất chúng được mọi người ngưỡng vọng, ngay cả lúc nghịch ngợm nhất cũng chưa từng bị phạt quỳ từ đường.
Vậy mà bây giờ, Si Sùng Sơn y đã bị nhốt trong từ đường suốt ba canh giờ rồi.
Y chưa bao giờ thấy từ đường lúc nửa đêm về sáng.
Lại âm u, lạnh lẽo và cô tịch đến dường này!
Quan trọng nhất là, đói.
Văn Tín Hầu đường đường chính chính như y!!!
Mà lại phải chịu cảnh đói bụng!
Nhưng đó đều không phải là trọng điểm, Si Sùng Sơn không ngừng sờ nắn khuôn mặt, cơ thể và đôi mắt của mình, vừa sờ vừa soi vào bát nước lã mà y vừa yêu cầu đưa tới.
Chuyện này rốt cuộc là sao? Tại sao rõ ràng y sờ lên cơ thể mình vẫn là chính mình, nhưng người mà y nhìn thấy lại là nghịch nữ Si Thanh Lan kia?!
Suốt ba canh giờ ròng rã, Si Sùng Sơn vẫn không tài nào tin nổi cái sự thật đáng sợ rằng y có thể đã biến thành đứa nghịch nữ Si Thanh Lan kia.
Trong đầu y đã nghĩ đến vô số những cuốn truyện chí quái thần thoại, từ tá thi hoàn hồn, hoán đầu, đổi xác, cho đến những ảo giác hư ảo.
Nói chung là những gì có thể nghĩ tới y đều đã nghĩ qua một lượt, nhưng điều đó thì có ích gì chứ?!
Hiện tại y đang bị nhốt trong từ đường với dung mạo và thân phận của con nha đầu c.h.ế. t tiệt Si Thanh Lan, y chẳng thể làm được gì cả! Điều khiến y hoảng sợ nhất chính là không biết sự biến hóa kinh hoàng này sẽ kéo dài bao lâu. Nếu như... nếu như cả đời này y đều phải sống dưới thân phận nghịch nữ Si Thanh Lan kia...
Bụng của Si Hầu gia vang lên những tiếng ọc ọc, hai mắt bỗng tối sầm lại, y lại muốn ngất đi lần nữa.
"Không, ta phải kiên cường."
"T. ử bất ngữ quái lực loạn thần!"
Si Hầu gia dốc sức dụi mắt, vỗ vỗ vào mặt, sau đó vô cùng thành tâm quỳ xuống trước bài vị tổ tiên nhà mình, dập đầu liên tiếp xuống đất.
"Tổ tông phù hộ! Tổ tông phù hộ!"
Dù thế nào cũng phải phù hộ cho con biến trở lại, nếu không Si gia chúng ta sẽ tiêu tùng mất!
Đây là lần đầu tiên Si Hầu gia quỳ lạy tổ tiên thành tâm đến thế, hy vọng tổ tiên hiển linh che chở.
Sau đó y nhắm mắt lại trong sự thê t.h.ả.m, đáng thương và bất lực.
Sáng sớm ngày hôm sau, Si Hầu gia mở mắt ra trong cơn đau nhức và đói cồn cào.
Y mở mắt một cách vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ mình vẫn còn ở trong cái từ đường tối tăm u ám kia. Một bên thì sợ hãi, một bên miệng y vẫn lầm bầm cầu xin tổ tông phù hộ. Đến khi mở hẳn mắt ra, y bỗng trợn trừng kinh ngạc, rồi "ha" một tiếng, nhảy bật từ trên giường xuống!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!