Chương 6: Ngụy phu nhân: Trời của ta cũng sập rồi!

Trong lúc Si Hầu gia đang cô độc, đau khổ và lạnh lẽo ngất xỉu trong từ đường, Si Thanh Lan đã bước những bước chân vênh váo, nghênh ngang đi về phía Mẫu Đan Uyển của thiếp thất phụ thân nàng.

À không.

Là đi về phía Mẫu Đan Uyển của kế mẫu nàng.

Cơ thể nàng đương nhiên vẫn là của chính nàng, nhưng dưới sự bao phủ của tinh thần lực mô phỏng hoán đổi, trong mắt người ngoài, nàng bây giờ chính là Văn Tín Hầu trăm phần trăm, không chút giả mạo.

Dĩ nhiên, đây chỉ là đ.á.n. h lừa thị giác, nếu chạm tay vào vẫn sẽ phát hiện ra sự khác biệt về chiều cao và vóc dáng.

Vì vậy, Văn Tín Hầu·Lan đã từ chối sự dìu dắt của đại quản gia, chỉ để lão dẫn đường phía trước.

Bởi thế, sau khi đến Mẫu Đan Uyển, Văn Tín Hầu·Lan đã né tránh Ngụy Liên Phương

- người đang mặc bộ đồ hồng phấn lẳng lơ lao về phía mình, rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của đối phương, nàng hắng giọng một cái.

"Khụ khụ."

Ừm, đúng là giọng nói trầm thấp, hùng hồn của Hầu gia.

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà còn mặc đồ hồng phấn non nớt thế này?"

Tức khắc, nụ cười nghênh đón Si Hầu gia trên mặt Ngụy Liên Phương bỗng chốc cứng đờ. Cùng lúc đó, nụ cười trên mặt tất cả gia nhân trong Mẫu Đan Uyển cùng Si Thanh Vân và Lục Danh Dương cũng hóa đá.

Si Thanh Vân vội vàng ngước mắt liếc nhìn phụ thân mình, muốn xem liệu có phải người đột nhiên uống nhầm t.h.u.ố. c gì không.

Phụ thân trước nay luôn dịu dàng chu đáo với mẫu thân, lúc nào cũng khen ngợi mẫu thân dung mạo xinh đẹp, vẫn như thiếu nữ mười sáu, sao hôm nay bỗng nhiên lại đổi tính đổi nết như vậy?

Còn Ngụy phu nhân sau khi nụ cười cứng đờ thì cố gắng gượng gạo chữa thẹn: "A, thiếp... Hầu gia nói phải. Thiếp nay đã là... đã là mẫu thân của hai đứa nhỏ rồi. Đâu... đâu cần phải mặc thành thế này nữa."

"Ngày mai thiếp sẽ thay y phục trang nhã hơn. Chỉ là hôm nay nghĩ đến việc được gặp Hầu gia, trong lòng quá đỗi vui mừng nên mới không tự chủ được mà chọn màu sắc này... Thiếp muốn cho Hầu gia thấy diện mạo xinh đẹp nhất của mình."

Si Thanh Lan nhướng mày, ồ.

Không hổ là người phụ nữ tái giá mang theo con riêng mà vẫn có thể dỗ dành phụ thân hờ của nàng đến mức mê muội, thủ đoạn quả nhiên cao tay.

Câu trả lời như thế này nàng có thể chấm tám điểm. Nếu đổi lại là phụ thân hờ ở đây, chắc chắn sẽ cười rạng rỡ, rồi vội vàng an ủi mấy câu, mặn nồng vài hồi cho xem.

Đáng tiếc, người đứng trước mặt bọn họ là Văn Tín Hầu·Lan.

Một nữ nhân thép vừa thẳng vừa cứng như kim cương.

"Ừm. Ngươi biết thế là tốt. Màu hồng non nớt ấy sau này ngươi không cần mặc nữa, cứ mặc nhiều mấy màu đen, nâu, xanh rêu hay xám tro ấy, hoa văn trên áo cũng đừng quá lẳng lơ, thêu mấy mẫu Phúc Thọ là được rồi."

Ngụy phu nhân không nhịn được mà từ từ trợn tròn mắt.

Này người đàn ông kia, ngươi có biết mình đang nói cái quái gì không hả?

Lão nương mới ba mươi tám chứ không phải tám mươi ba, nếu ngươi chê ta già, vậy mấy cái nếp nhăn kẹp c.h.ế. t được cả muỗi ở đuôi mắt ngươi thì tính là cái gì!!

Nhưng Ngụy phu nhân đối mặt với chủ nhân của phủ cũng không thể mắng người, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay.

Bà ta còn định lát nữa dỗ dành Hầu gia vui vẻ, để còn bôi nhọ con khốn Si Thanh Lan kia thêm vài câu nữa.

Mặc dù tâm trạng Hầu gia hôm nay có vẻ không tốt, thậm chí còn hơi hâm hâm. Nhưng! Ngụy phu nhân hít sâu một hơi, bà ta có thể dỗ dành được!

Đàn ông mà! Cũng chỉ có thế thôi!

Cứ khen ngợi vài câu, nịnh hót vài cái là sẽ đầu óc quay cuồng mà đồng ý hết mọi chuyện thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!