Chương 46: Chắc chắn là hôm nay ta mở mắt không đúng cách rồi!

Cả phòng hình tấn im bặt trong suốt năm hơi thở vì tiếng gào thét của Ám Cửu trong thân xác Thương Vô Ngân.

Ba tên ám vệ đang hành hình, có hai tên nghi ngờ Ám Cửu vì chịu k*ch th*ch quá lớn nên bắt đầu nói nhảm, một tên khác khá mê tín thì nghi ngờ Ám Cửu đã bị quỷ nhập tràng.

Nhưng điều này cũng chẳng ngăn cản được việc ba tên tiếp tục trừng phạt Ám Cửu.

Bởi vì đối với hình phạt của ám vệ, xưa nay chỉ cần chủ nhân không hô dừng thì phải tiếp tục cho đến khi... chỉ còn lại hơi tàn.

Thế là hai tên ám vệ cầm roi da có móc gai lại giơ tay lên, nhưng lần này người gào thét không phải Ám Cửu mà là Ám Thập ở bên cạnh.

"Khoan! Khoan đã! Huynh đệ, khoan đã! Chuyện này có chút không ổn, các ngươi tốt nhất nên hỏi cho rõ rồi hãy ra tay!"

Ba tên ám vệ lần lượt là Ám Thất, Ám Thập Tam, Ám Nhị Thập Nhất.

Trong đó, Ám Thập Tam là kẻ không phục những người xếp trong tốp mười nhất, đặc biệt là kẻ mấp mé như Ám Thập.

Hắn cười khẩy một tiếng, vung roi quất tới! Dưới ánh nhìn nham hiểm như tẩm độc của Ám Cửu trong thân xác Thương Vô Ngân, hắn nói với Ám Thập: "Hỏi cái gì mà hỏi? Vốn dĩ là các ngươi mạo phạm chủ t.ử, bất kính với chủ t.ử, giờ lại còn muốn tìm đủ mọi lý do để thoái thác sao?! Lại còn dám mạo danh chủ t.ử! Chỉ riêng điểm này thôi đã đủ để ta đ.á.n. h c.h.ế.

t tươi Ám Cửu rồi!"

"Ám Thập, ta không giống ngươi và Ám Cửu, ta tuyệt đối trung thành với chủ nhân! Nếu mạo phạm chủ nhân, chẳng cần người phải ra tay, ta sẽ tự c.h.é. m chính mình luôn!"

Ám Thập: "..."

Ám Thập quay đầu nhìn Ám Cửu một cái, lần này hắn nhìn thấy rất rõ ràng, thần sắc trên mặt Ám Cửu căn bản không phải là vẻ đáng sợ mà Ám Cửu có thể làm ra, đó là thần sắc chỉ có chủ nhân mới thường xuyên lộ ra.

Cộng thêm việc tối nay chủ nhân bỗng nhiên biến mất khỏi phòng rồi bị bọn họ khiêng ném vào hẻm khất cái một cách kỳ quặc...

Ám Thập quay đầu nhìn Ám Thập Tam đang lớn tiếng kể công, tuyên bố lòng trung thành, vẻ thương hại trên mặt hắn sắp tràn ra ngoài đến nơi.

"Ngươi nhìn ta bằng cái ánh mắt gì đấy?" Ám Thập Tam cũng đâu có mù.

Sau đó hắn nghe thấy Ám Thập nói một cách rất khéo léo: "Ta và Ám Cửu bị phạt, chính là vì có mắt không tròng, không nhận ra chủ t.ử."

Ám Thập Tam: ?

Cái quái gì vậy, sao ám vệ lại có thể không nhận ra chủ t. ử được?

Ngay khi hắn đang nghĩ như vậy, bỗng nghe thấy giọng nói âm u của Ám Cửu vang lên: "Ám Thất, đi gọi Ám Nhất tới đây. Nếu hắn không tới, ngươi cứ hỏi hắn, chuẩn tắc thứ ba của thủ lĩnh ám vệ là gì."

Ám Thất đột nhiên bị điểm tên thì hơi giật mình, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc, thậm chí có chút không dám tin chính là những lời Ám Cửu nói!

Chuẩn tắc thủ lĩnh ám vệ là cái gì? Còn có thứ này tồn tại sao?!

Nhưng nếu thật sự có thứ này tồn tại, tại sao Ám Cửu lại biết?! Hắn còn dám gọi thẳng số hiệu của Ám Nhất?!

Nghĩ lại những lời Ám Thập vừa nói, cùng với câu Ám Cửu vừa gầm lên!

Ám Thất cảm thấy cả người không ổn chút nào.

Thiên địa ơi! Lẽ nào đúng như ta đang nghĩ sao?! A!

Ám Thập Tam vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp, nhưng đã cảm thấy có điềm chẳng lành: "Thất ca, sao thế..."

Hắn chưa nói dứt lời đã bị Ám Thất đá ngã lăn ra đất: "Ngậm miệng lại cho ta! Nằm im đó!"

Ám Thập Tam: Hả?

Ám Thất cuối cùng liếc nhìn hắn một cái đầy ẩn ý rồi xoay người rời đi, nếu không hiểu được ý nghĩa trong cái nháy mắt đó thì chỉ đành xem mạng của Ám Thập Tam thế nào thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!