Thương Vô Ngân nằm mơ cũng không bao giờ ngờ được rằng mình có một ngày lại rơi vào đống hành khất.
Những kẻ thân thể dơ bẩn, ngu xuẩn như heo ch. ó này, trong mắt hắn thậm chí còn không được coi là "người".
Hơn nữa đây còn là những thứ vật cản hoàn toàn không cần thiết phải tồn tại, không thể đem lại cho hắn bất kỳ lợi ích nào.
Mỗi khi đến mùa hè đại hạn hay mùa đông tuyết rơi, đám hành khất này sẽ kéo đến các cửa tiệm của nhà hắn, trước cửa tiệm vừa khóc vừa hét đòi cái này cái nọ.
Cứ hở ra là nói các người là hoàng thương đệ nhất Đại Thịnh, tại sao lại không thể bố thí chút bạc, thức ăn, hay quần áo ấm cho chúng tôi?
Thương Vô Ngân nghe thấy vậy chỉ muốn cười, cho dù tiền của hắn có đủ để nuôi sống tất cả hành khất trong thiên hạ, nhưng tại sao hắn phải làm vậy? Không có bạc, sống không tốt là do lũ hành khất ngu xuẩn dơ bẩn này tự mình vô dụng, không biết nhìn lại bản thân mà còn đòi người khác hào phóng, chúng bị c.h.ế. t đói c.h.ế. t rét cũng là đáng đời!
Vì vậy, cửa tiệm của Thương gia là nơi quyên góp tài vật ít nhất trong tất cả các thương đ**m, thậm chí đến bây giờ gần như không có tên hành khất nào dám đến trước cửa tiệm Thương gia ăn xin--
Bởi vì Thương Vô Ngân đã ra lệnh cho đám ám vệ, tất cả những hành khất đến cửa tiệm Thương gia xin ăn đều sẽ bị chúng ghi lại, sau đó sẽ cho chúng nếm một bài học nhớ đời.
Lâu dần, đám hành khất này cũng biết điều mà không dám đến Thương gia xin ăn nữa.
Kết quả hiện giờ hắn lại rơi đúng vào cái đống hành khất dơ bẩn đáng c.h.ế. t này.
Khi hắn vừa rơi xuống, đã có những tên hành khất lớn tuổi không ngủ được, chuyên đi nhặt nhạnh trong đêm lao đến đè c.h.ặ. t lấy hắn.
Và ngay lập tức, không biết có bao nhiêu bàn tay bắt đầu sờ soạn khắp người hắn!
Cảm giác đó khiến da đầu Thương Vô Ngân muốn nổ tung, lông tơ dựng đứng cả lên, nhưng ngay cả như vậy hắn vẫn phải cảm ơn những bàn tay đang sờ soạn kia vì--
"Phi! Sao hôm nay xui xẻo thế này? Quăng xuống không phải nữ nhân mà lại là một tên đàn ông?!"
Thương Vô Ngân thầm nghiến răng, biết ta là nam nhân rồi thì sao không mau thả ta ra?! Còn đè ta lại làm gì?!
"Ưm, thật ra nam nhân cũng không phải là không được mà, lão l.ừ. a đ.ả. o ngươi không thấy tên này sờ vào da dẻ mịn màng sao, nếu nhắm mắt lại thì cũng không phải không dùng được đâu? Dù sao đêm hôm tối om cũng chẳng nhìn thấy gì."
Thương Vô Ngân: ?!
Thật quá quắt, lũ hành khất các ngươi chẳng lẽ lại không biết kén chọn đến mức này sao!!
Nhìn thấy mười mấy tên hành khất vạm vỡ đang đè mình bắt đầu lộ ra vẻ do dự, thậm chí có phần rung động, Thương Vô Ngân biết mình mà không tự cứu lấy mình thì sắp phải nếm trải nỗi đau không thể chịu đựng nổi trong đời rồi.
Thế là hắn hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh lắc đầu nhả miếng giẻ rách trong miệng ra, hít một hơi không khí hôi hám rồi gào lên:
"Ta là công t. ử của Thương gia! Nhà ta không có gì nhiều ngoài tiền! Chỉ cần các người đưa ta về Thương gia, ta nhất định sẽ trọng thưởng cho các người!"
Rút kinh nghiệm từ việc bị hai tên ám vệ bịt miệng lúc nãy, Thương Vô Ngân đã hiểu ra nói chuyện nhất định phải nói trọng điểm trước chứ không phải phát tiết bá khí, nếu không bá khí không linh nghiệm thì sẽ biến thành rùa rụt cổ ngay.
Nếu khi nãy hắn nói với hai tên ám vệ kia mật lệnh hoặc bí mật mà chỉ hắn mới biết, thì dù vì lý do gì hai kẻ đó cũng sẽ đưa hắn về Thương gia, đến lúc đó mọi chuyện đều dễ giải quyết.
Tiếc là hắn đã bỏ lỡ thời điểm vàng.
Nhưng giờ hắn có lòng tin sẽ thuyết phục được lũ hành khất này để chúng làm việc cho hắn, hắn quá hiểu rõ chúng thiếu thốn thứ gì rồi, lũ dơ bẩn ngu xuẩn này chỉ cần có bạc thì cái gì cũng sẵn lòng làm.
Được rồi, mau mang ơn đội đức mà quỳ xuống gọi ta là quý nhân đi! Rồi hộ tống ta một đường đưa ta về Thương gia!
Chờ ta trở về nhất định phải dùng những ám vệ mạnh nhất tiêu diệt tận gốc mụ yêu nghiệt Si Thanh Lan đáng c.h.ế. t kia, không... không nhất định phải g.i.ế.c, giam cầm nàng ta lại, chiếm lấy yêu pháp hại người này của nàng ta mới là lợi ích lớn nhất.
Thương Vô Ngân càng nghĩ càng kích động, dường như đã mơ thấy cảnh mình có được yêu pháp thần kỳ này rồi kiếm về khối tài sản khổng lồ rồi.
Tuy nhiên, lũ hành khất mà hắn đang chờ đợi chúng phải bái phục, cung phụng và nịnh nọt mình lại không hề có phản ứng gì.
Thương Vô Ngân mất kiên nhẫn ngước mắt lên, đồng thời lại bắt đầu vùng vẫy: "Các người làm sao vậy? Đã nói là ta có rất nhiều bạc! Các người đưa ta về ta sẽ cho các người bạc, thế không tốt hơn là cướp của ta sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!