Chương 44: A a a a a a!

Với tư cách là đích trưởng t. ử của Thương gia, Hoàng thương đệ nhất triều Đại Thịnh, cuộc sống từ nhỏ tới lớn của Thương Vô Ngân xét về độ phú quý thì so với các vương tôn công t. ử cũng chẳng kém là bao.

Thậm chí vì nắm giữ khối tài sản khổng lồ, mà người nhà họ Thương lại rất giỏi lấy lòng quyền quý, kết giao nhân tài, cho nên Thương gia không chỉ có tiền, mà còn có đủ quyền lực, cùng với lực lượng vũ trang ngầm không thể tiết lộ cho người ngoài biết.

Thế nên Thương Vô Ngân từ nhỏ lớn lên trong một gia đình như vậy tự nhiên đã hình thành nên tính cách bá đạo, nói một là một. Cộng thêm việc trong năm năm kể từ khi hắn tiếp quản Thương gia, công việc làm ăn của gia tộc nhờ vào việc hắn kết giao với các vị Hoàng t. ử mà càng thêm phát đạt, tính cách bá đạo đó thậm chí đã tiến hóa thành sự duy ngã độc tôn, không cho phép bất kỳ ai làm trái ý mình.

Lời nói của hắn, đối với tất cả người làm ở Thương gia mà nói, chẳng khác nào thánh chỉ.

Thứ hắn muốn, tất cả đều phải nằm trong tay.

Người hắn muốn, cũng không một ai có thể chạy thoát khỏi tay hắn.

Trừ phi là c.h.ế.t.

Chính vì vậy, khi Thương Vô Ngân phát hiện mình cư nhiên bị chính tên ám vệ mình nuôi vác trên vai, thậm chí hai tên ám vệ này còn dám mạo phạm, muốn lột quần áo của mình, thì sau cơn chấn động ban đầu chính là sự phẫn nộ tột độ!

Hắn dùng ánh mắt sắc lẹm trừng trừng nhìn hai tên ám vệ phản nghịch không nghe lời kia, hãy nhìn vào mắt ta đây!!

Lũ ngu ngốc! Các ngươi hãy nhìn cho kỹ xem mình đang lột đồ của ai?! Đầu óc các ngươi ăn nhầm t.h.u.ố. c rồi hay sao mà dám phản bội ta?!

Mau nhìn ta! Nhìn ánh mắt sắc lẹm này của ta đi, nếu còn tiếp tục thì không chỉ đơn giản là dập đầu nhận lỗi là có thể được tha thứ đâu!!

Thương Vô Ngân trợn trừng mắt, mưu đồ khiến hai tên ám vệ này biết đường mà quay đầu. Tất nhiên đồng thời tứ chi hắn cũng đang nỗ lực vùng vẫy để bảo vệ quần áo của mình không bị l*t s*ch.

Trước đây, chỉ cần hắn để lộ ra ánh mắt như vậy là có thể lập tức khiến tất cả những kẻ đứng trước mặt mình phải sợ hãi cuống cuồng, quỳ xuống xin tha mạng, cho nên mau nhìn ta đi! Mau nhìn ánh mắt của ta đây này!!

Tuy nhiên thực tế lại vô cùng tàn khốc

-- ánh mắt sắc lẹm đó của hắn đúng là đã khiến hai tên ám vệ đột ngột dừng động tác lại.

Đúng lúc hắn tưởng rằng uy lực từ ánh mắt của mình đã thành công, thì đột nhiên hắn bị tát liên tiếp bảy tám cái vào mặt!!

Thương Vô Ngân: ?!

Trời sập rồi! Đúng là loạn hết rồi!!

Hai tên ám vệ đáng c.h.ế. t này không những không vì khí chất vương giả của hắn mà quỳ xuống xin tha, ngược lại còn dám tát hắn?!

"Ưm ưm ưm ưm a a!" Đánh ta?! Hai tên công cụ các ngươi dám đ.á.n. h ta?!

Sau đó, hắn liền bị mỗi tên ám vệ bồi thêm một đ.ấ.m, đ.á.n. h đến mức sưng vù cả mắt.

"Ư a!" Sao các ngươi dám làm thế?!

"Ưm, Lão Thập này, ánh mắt của nữ nhân này sao cứ thấy ghét lạ lùng thế nhỉ, ta không nói rõ được là đã thấy ở đâu rồi, nhưng cứ nhìn một cái là chỉ muốn đ.á.n. h nàng ta thôi."

Thương Vô Ngân: ??

"Phải phải, nhìn là muốn đ.á.n.h. Này, sao ngươi vẫn còn trừng? Ngươi mà còn trừng thêm cái nữa có tin là ta sẽ trực tiếp chọc mù mắt ngươi luôn không?"

Thương Vô Ngân: !!

Mấy lời này các ngươi cứ thử lặp lại vào ban ngày xem?! Lẽ nào ban ngày và ban đêm các ngươi lại có hai bộ mặt khác nhau sao!

Tuy nhiên Thương Vô Ngân suy cho cùng cũng chẳng phải kẻ ngu ngốc không có não, thậm chí nhờ vào bộ não thông minh thường xuyên tính kế người khác mà hắn đã nhanh ch. óng nhận ra mấu chốt của vấn đề từ cuộc đối thoại của hai tên ám vệ này--

Họ gọi hắn là "nữ nhân này".

Thần sắc họ nhìn hắn căn bản không giống như đang nhìn chủ nhân của mình, mà giống như đang nhìn, đang nhìn......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!