Thường Kim Ngọc bị chính mẫu thân ruột làm cho nghẹn họng đến nửa ngày, mắt thấy sắp sửa phát điên mà gào khóc lần nữa.
Cũng may ngoài viện của Công chúa đột nhiên có một tiểu nha hoàn đi vào bẩm báo, cắt đứt màn lên cơn của hắn. Nha hoàn nói rằng các vị công t.ử, tiểu thư được mời tới thưởng hoa hôm nay đã kết thúc buổi tiệc và lần lượt rời đi.
Tuy nhiên, Đại cô nương và Nhị cô nương nhà họ Si vẫn chưa đi. Đại cô nương nhà họ Si còn đặc biệt gọi nàng ta lại, nhờ nàng ta hỏi Đại quản gia một câu.
Vinh Hoa công chúa nheo mắt lại: "Câu gì? Cứ nói trực tiếp ở đây đi."
Tiểu nha hoàn kia hơi rụt rè liếc nhìn Đại quản gia một cái, sau đó lại nhìn về phía Thường Kim Ngọc đang nằm sấp trên đệm mềm.
"Si Đại cô nương hỏi rằng, Đại quản gia đã nói trước khi nàng rời đi nhất định sẽ cho nàng thấy kết cục xử lý kẻ hạ nhân tâm địa độc ác kia."
"Bây giờ nàng ấy sắp đi rồi, sao vẫn chưa thấy kết quả gì sao?"
Vinh Hoa công chúa: "......"
Thường Kim Ngọc đang mang thân xác nha hoàn nhưng tâm hồn Tiểu bá tước: "......"
Nhìn thấy ánh mắt của Công chúa và Tiểu bá tước cùng nhìn sang, khóe miệng Đại quản gia giật giật, đột nhiên cảm thấy mặt mình đau rát.
Chuyện này thì đưa ra kết quả kiểu gì đây! Bây giờ có đ.á.n. h ai cũng không thể đ.á.n. h vị Tiểu bá tước Thường Kim Ngọc, người nhìn qua là nha hoàn nhưng thực chất lại là chủ t. ử này được!!
Bầu không khí nhất thời rơi vào im lặng.
Sau đó, Thường Kim Ngọc vốn theo thói quen định mở miệng mắng nhiếc Si Thanh Lan, nhưng vừa mới định nói thì đột nhiên ngẩn người.
Không lẽ nào? Trời đất ơi!
Một lúc sau, hắn gào thét một tiếng, ôm lấy đầu mình mà khóc lóc t.h.ả. m thiết:
"Ta sai rồi! Trời ạ! Mẫu thân, ta biết vì sao ta đột nhiên trở thành thế này rồi!!"
"A a a a
-- Nhưng mà lão thiên gia ơi, ta chỉ là muốn thể hiện chút trước mặt người trong lòng thôi mà! Ta thật sự không có ý bất kính với ngài đâu mà, hu hu hu!"
Vinh Hoa công chúa vừa nãy còn nghi ngờ Si Thanh Lan hỏi câu này quá đúng lúc, hiện tại ánh mắt trở nên sắc lẹm, vỗ một phát thật mạnh lên m.ô.n. g của Thường Kim Ngọc.
Vỗ đến mức hắn kêu oai oái, mặt mũi vặn vẹo. "Mẫu thân ơi! Nhẹ tay chút đi!!"
"Câm miệng, cho nên thật sự là do nha đầu nhà họ Si kia giở trò?" Nếu đúng là nàng ta, loại thủ đoạn giả thần giả quỷ này dù là thật hay giả, bà cũng không thể để nàng ta yên ổn được nữa.
Thường Kim Ngọc liên tục lắc đầu: "Không không không không! Mẫu thân ngài đừng nói bậy! Cũng đừng có nghi ngờ người ta lung tung! Nếu không, nói không chừng người tiếp theo biến thành nha hoàn chính là ngài đó! Tuy rằng ta cũng rất muốn là do nàng ta giở trò để trị tội nàng ta......"
"Nhưng mà, ta cảm thấy đại khái vẫn là vấn đề của lão thiên gia."
Vinh Hoa công chúa mặt không cảm xúc nhìn đứa con trai gây họa của mình: "Hà. Cho nên ngươi đã đắc tội lão thiên gia rồi sao?"
"Nói đi, ngươi làm thế nào mà đắc tội được lão thiên gia?"
"Đến cả lão thiên gia mà cũng đắc tội được, ta đúng là sinh ra một kỳ tài mà!"
Thường Kim Ngọc: "." Hắn rụt cổ lại.
"Khụ, chính là, ta chỉ là nói dối một chút, một chút xíu thôi."
Vinh Hoa công chúa nhìn về phía Vinh ma ma, Vinh ma ma rất hiểu ý mà đưa tới một cái phất trần làm bằng lông công không biết tìm ở đâu ra.
Thường Kim Ngọc tức khắc mặt mũi vặn vẹo, lông tơ dựng đứng: "Đừng đ.á.n.h! Mẫu thân, ta khai, ta khai hết là được chứ gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!