Tiếng hét điên cuồng như tiếng chuột trũi kia khiến hai người đang ôm ấp nhau không tự chủ được mà cũng hét theo.
"A a a a!" Lục Danh Dương vốn đang hưng phấn tột độ, cơ thể rạo rực muốn làm chuyện đó, kết quả bị tiếng hét như sấm bên tai dọa cho một trận, lập tức cả người đều mềm nhũn xuống.
Hắn hét xong liền trừng mắt nhìn Tiểu Nguyệt, vung tay tát một cái: "Tiện tỳ! Kêu cái gì mà kêu!" Không biết nam nhân lúc đang hưng phấn không được kinh hãi sao?!
"A a
-- Tiểu Nguyệt ngươi làm cái gì! Sao tự nhiên lại gào lên như quỷ vậy!" Mà Tô Hồng Nhan cũng vừa hét vừa vung tay tát vào bên mặt còn lại của Si Thanh Hà.
Nhưng lần này, Si Thanh Hà đã hoàn toàn sụp đổ cuối cùng cũng học được cách phản kháng!
Y đưa tay đỡ lấy đòn đ.á.n. h của Tô Hồng Nhan, sau đó tiếp tục phát điên: "Tô Hồng Nhan! Sao ngươi lại có thể là hạng người này! A a a a a a a!!"
Theo bản năng Tô Hồng Nhan cảm thấy có gì đó không ổn, Tiểu Nguyệt luôn là đại nha hoàn đắc lực của nàng, ngày thường phối hợp ăn ý không kẽ hở, sao đột nhiên lại thế này?
Nàng còn muốn cho Tiểu Nguyệt một cơ hội giải thích, nhưng Tiểu Nguyệt đã bắt đầu phát điên với Lục Danh Dương.
"Lục Danh Dương! Đồ đạo mạo giả tạo, đồ lòng lang dạ thú nhà ngươi! Ngươi... ư!"
Y dựa vào mối thù bị cướp thê t.ử, bị cắm sừng mà linh hoạt lao lên tát một cái thật mạnh vào mặt Lục Danh Dương. Ngay lúc định tát cái thứ hai, một cơn choáng váng ập đến! Si Thanh Hà đang trong xác Tiểu Nguyệt lại một lần nữa hoán đổi trở về bản thân mình đang ngồi trên xe ngựa.
Trong chốc lát Si Thanh Hà vẫn chưa kịp phản ứng, miệng vẫn còn đang gào thét điên cuồng.
"A a a a a a! Lục Danh Dương đồ ch. ó má, ta với ngươi thề không đội trời chung!!"
Bộp!
Đầu y đập mạnh vào vách xe ngựa, khiến cả người đau đến nhe răng trợn mắt nhưng cũng nhờ đó mà tỉnh táo lại.
"Thiếu gia? Ngài bị làm sao vậy?" Nghiên Đài từ phía trước vén rèm thò đầu vào, hắn vừa mới nghe thấy vị Nhị thiếu gia ngu ngốc của mình đang mắng Lục đại thiếu gia?
Suỵt, chuyện này không ổn chút nào.
Phu nhân và đại thiếu gia mới là cơm áo mẫu thân thật sự của hắn, Nhị thiếu không phải luôn rất thân cận với phu nhân, khâm phục đại thiếu gia sao? Sao bỗng nhiên lại bắt đầu mắng nhiếc rồi? Hắn phải dò xét nguyên nhân mới được!
Si Thanh Hà bị làm sao?
Si Thanh Hà đang trải qua nỗi đau đớn lớn nhất đời người, Si Thanh Hà đang phát điên, Si Thanh Hà đang hoài nghi tất cả mọi thứ!
Nếu nói trước đó y còn có chút d.a. o động và lưu luyến với Tô Hồng Nhan, thì sau khi tận mắt nhìn thấy nàng ta ôm ấp Lục Danh Dương, mọi lưu luyến, ** *n, cùng dũng khí muốn vì nàng mà đối đầu với cả thế giới đều đã tan biến sạch sành sanh.
Thay vào đó là phẫn nộ, đau khổ và hối hận!
Theo lý mà nói, cảm xúc lớn nhất lúc này của y phải là đau khổ, dù sao y cũng đã làm vì Tô Hồng Nhan nhiều việc như vậy, thích nàng ta lâu như thế. Hoặc giả là phẫn nộ, vì kẻ cắm sừng y lại chính là người huynh trưởng kế kia, huynh trưởng và Tô Hồng Nhan còn hùa nhau coi y như kẻ ngốc mà trêu đùa.
Nhưng thật kỳ lạ, cảm xúc lớn nhất của Si Thanh Hà lúc này lại là hối hận và thấp thỏm-
Cứ hễ nghĩ đến việc mấy ngày sau y phải đứng trước bao nhiêu người quen lẫn không quen ở Minh Nguyệt Lâu mà hét lớn "Ta là kẻ ngu xuẩn", y liền cảm thấy nỗi đau mà Tô Hồng Nhan mang lại hay sự phẫn nộ đối với Lục Danh Dương đều chẳng đáng nhắc tới.
Hối hận quá đi mất! Tại sao y không sớm nghe lời Si Thanh Lan chứ?!
A tỷ Si Thanh Lan đã nói bao nhiêu lần rằng Tô Hồng Nhan không phải hạng tốt lành gì rồi!
Càng hối hận hơn nữa! Tại sao y lại ngu ngốc đi đ.á.n. h cược với a tỷ cơ chứ?!
Hồi tưởng lại, hình như mỗi lần y đ.á.n. h cược với trưởng huynh và trưởng tỷ đều chưa từng thắng nổi lần nào a a a!
Mà hiện tại, điều khiến y buồn bực hối hận nhất chính là, y đang trên đường trở về phủ, chuẩn bị vì Tô Hồng Nhan mà hỏi phụ thân và mẫu thân kế đòi mười vạn lượng hoặc thậm chí là nhiều hơn, để đi khiêu khích Lễ Thân Vương Thế t. ử
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!