Chương 23: Bản mặt của ta vẫn còn có thể cố chống đỡ thêm chút nữa!

Khi cảm giác ch. óng mặt biến mất, Si Thanh Hà mở mắt ra đã thấy Si Thanh Lan đang nhướng mày, nhìn hắn với nụ cười như không cười.

Khuôn mặt đột ngột áp sát khiến hắn giật mình kinh hãi, theo bản năng liền ôm đầu ngồi thụp xuống: "Đừng đ.á.n. h ta!"

Khóe miệng Si Thanh Lan giật giật, tên này chỉ mới tráo đổi thân phận với tiểu nha hoàn chưa đầy nửa canh giờ thôi mà, sao vừa trở về đã ôm đầu cầu xin tha thứ thế kia?

Hắn dù sao cũng đã thấy được bộ mặt thật của người trong lòng, nói thế nào thì cũng nên ôm đầu khóc rống lên mới phải chứ?

Sau đó, Si Thanh Lan tỏ vẻ chê bai, dùng chân đá đá vào người Si Thanh Hà đang ngồi thụp dưới đất: "Tỉnh táo lại đi, ngươi bị làm sao thế?"

"Từ nãy đến giờ ngươi cứ có gì đó không ổn, quét sân chưa bao giờ thấy ngươi chăm chỉ và đúng chuẩn thế này. Đã vậy còn cứ hở ra là ngẩng đầu nhìn về phía Tô Hồng Nhan, miệng thì luôn lẩm bẩm cô nương cô nương."

Si Thanh Lan bĩu môi: "Biết ngươi tới đây là để gặp Tô Hồng Nhan, nhưng biểu cảm đó của ngươi cũng quá kỳ lạ rồi đấy? Không giống như đang nhìn người trong mộng, mà giống như đang nhìn chủ t. ử thì đúng hơn."

Si Thanh Hà trợn tròn mắt, từ từ ngẩng đầu lên.

Trời ạ, đúng là vị đại tỷ đ.á.n. h người siêu hung hãn, tay bị rạch một đường cũng chẳng biết đau của hắn rồi.

Cho nên... Đôi mắt Si Thanh Hà chợt sáng rực lên!

Cho nên hắn đã trở về rồi?!

Si Thanh Hà bắt đầu tự sờ khắp người mình! Đầu tiên là sờ đầu, rồi sờ cổ, cuối cùng là sờ n.g.ự.c, khi thấy trước n.g.ự. c mình phẳng lỳ như bình địa, hắn suýt chút nữa đã rơi lệ vì cảm kích.

Sau đó, hắn liếc nhìn con suối nhỏ tiểu cảnh bên cạnh, lập tức lao tới bên bờ suối soi đi soi lại bóng mình trên mặt nước!

"A ha ha ha! A ha ha ha ha! Ta đã trở về rồi! Ta đổi lại được rồi! Ta cuối cùng cũng là chính mình rồi!! Hu hu hu, cảm tạ trời đất, cảm tạ tổ tông và mẫu thân đã khuất của con! Vừa nãy thật sự là dọa c.h.ế. t ta rồi mà, hu hu hu."

Si Thanh Lan nhìn hắn gào khóc t.h.ả. m thiết một hồi, lại bồi thêm một cú đá vào m.ô.n.g, suýt chút nữa đã đá văng hắn xuống suối: "Rốt cuộc là ngươi bị làm sao? Đừng có phát điên ở đây, đã có người nhìn sang rồi kìa!"

Si Thanh Hà bấy giờ mới quệt mặt một cái, rồi dùng giọng điệu vô cùng tang thương liếc nhìn Si Thanh Lan: "Tỷ không hiểu đâu."

"Vừa rồi ta đã trải qua thời khắc đen tối nhất của cuộc đời. Suýt chút nữa là ta không thể quay lại được rồi, thật sự quá đáng sợ, quá khó tin."

Hắn thế mà lại biến thành một tiểu nha hoàn bên cạnh Tô Hồng Nhan! Còn nhìn thấy dáng vẻ độc ác xấu xí của nàng ta, thậm chí còn bị nàng ta vừa đ.á.n. h vừa mắng!

Đây đúng là một cơn ác mộng kinh hoàng, chắc chắn vừa rồi hắn chỉ đang nằm mơ thôi đúng không? Người trong lòng của hắn vẫn là đóa bạch liên hoa thanh thuần không vẩn đục kia!

Nhất định là như vậy!

Mặc dù trong lòng Si Thanh Hà lờ mờ cảm thấy mọi chuyện mình vừa trải qua có lẽ là thật, nhưng sự thật đó quá đau đớn, hắn hoàn toàn không muốn tin. Hắn thà hy vọng mình chỉ vừa gặp một cơn ác mộng!

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó có một giọng nói đã đập tan ảo tưởng của hắn.

"Ái chà! Cô nương người đừng có gượng ép mình nữa mà! Cho dù bức thêu này là để tặng cho Si công t.ử, người cũng không thể mặc kệ vết thương trên tay như vậy được!"

Đó là giọng nói lo lắng của Tiểu Nguyệt.

Cũng là giọng nói khiến Si Thanh Hà ngày hôm nay đặc biệt khắc cốt ghi tâm.

Nhưng bây giờ Si Thanh Hà chẳng muốn nghe thấy giọng nói này chút nào, thậm chí còn mưu cầu tự lừa mình dối người mà nhìn về phía Si Thanh Lan: "A tỷ, tỷ có nghe thấy âm thanh kỳ lạ gì không?"

Si Thanh Lan nhìn vẻ mặt cố chấp tự lừa dối của hắn mà chỉ muốn cười, nàng đương nhiên sẽ không để hắn tiếp tục nằm mơ giữa ban ngày rồi.

"Âm thanh ngươi nói, có phải là tiếng kêu la về việc người trong lòng của ngươi dù bị kim đ.â. m vào tay vẫn cứ nhất quyết đòi thêu thùa cho ngươi không?"

Biểu cảm trên mặt Si Thanh Hà từ mong đợi chuyển sang đau đớn, rồi từ đau đớn chuyển sang tuyệt vọng.

Ngay cả khi hắn đã đau khổ như vậy, Si Thanh Lan vẫn không chịu buông tha cho hắn: "Chà! A đệ, ngươi thật kỳ lạ nha! Đó chẳng phải là Hồng Nhan cô nương mà ngươi yêu thương nhất sao? Nàng ấy vì thêu thùa cho ngươi mà bị thương cả ngón tay rồi, sao trông ngươi chẳng có chút vẻ gì là lo lắng thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!