Thời điểm sang năm mới, nhờ có mối quan hệ với Thiên Nãi Nương Nương, bách tính trong kinh thành cảm thấy ngày tết năm nay trôi qua đặc biệt dễ dàng hơn một chút--
Các hoàng thương như Thương gia và Tống gia đều tăng cường phát cháo, làm việc thiện trước dịp Tết, thậm chí còn giảm giá lương thực như gạo mì tại các cửa tiệm để mọi người có thể đón một cái Tết ấm no.
Ngoài ra, tại Kinh thành, những kẻ ác bá, lưu manh hay đám công t. ử bột có chỗ dựa vững chắc vốn thường lộng hành vào mỗi dịp Tết, năm nay cũng đã thu liễm hơn nhiều.
Cách đây vài ngày, có một tên ác bá cưỡng đoạt phí bảo kê và phí ăn Tết của cả một con phố, thậm chí còn đ.á.n. h một đứa trẻ bị trọng thương.
Nhà nọ chỉ còn một lão phụ đã ngoài năm mươi, không nơi kêu oan bèn ôm tôn nhi đến Suối Cầu Nguyện khóc một trận. Ngay đêm đó, tên ác bá kia đã khóc lóc t.h.ả. m thiết chạy tới nhận lỗi và bồi thường tiền bạc.
Rõ ràng nhờ có Thiên Nãi nương nương hiển linh mà đám kẻ ác đều không dám làm bậy, buộc phải thu mình lại.
Vì vậy dân chúng đều rất vui vẻ, khi cúng bái tổ tiên thần linh dịp Tết, đa phần đều đặc biệt bái lạy Thiên Nãi nương nương thêm vài lần.
Nhờ vậy, tinh thần lực của Tư Thanh Lan bất chợt tăng vọt, khôi phục đến tám phần. Phú Quý Nhi vui mừng đến mức xoay vòng vòng trong biển tinh thần của nàng.
Cũng chính lúc này, Tư Thanh Lan đã gần như chữa trị xong các dây thần kinh não bộ bị độc d.ư.ợ. c ăn mòn của Tư Thanh Uyên.
Nếu lúc này có ai nhìn thấy Tư Thanh Uyên, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc
- vị đệ nhất công t. ử từng khiến cả Kinh thành nghiêng ngả năm nào rốt cuộc đã trở lại.
Y hiện đang vận một bộ trường bào màu xanh thanh khiết, không còn tỏa ra khí thế bừng bừng như lúc tưởng mình là đại tướng quân nữa. Trên khuôn mặt tuấn tú như ngọc nở một nụ cười ôn hòa, mỗi cử chỉ hành động đều mang theo một loại khí chất khiến người ta phải nể phục.
Khi Tư Thanh Hà nhìn thấy đại ca như vậy, cả người sững sờ tại chỗ, sau đó hốc mắt đỏ hoe gọi một tiếng: "Đại ca!!"
Tư Thanh Uyên đưa tay xoa đầu đệ đệ: "Những năm qua đệ đã phải chịu ấm ức rồi."
Tư Thanh Hà vừa cảm thấy ấm lòng định gào khóc một trận, thì "bộp" một tiếng, cả người bị đại ca đ.á.n. h ngã xuống đất.
Tư Thanh Hà ngơ ngác: "Hả?"
Tư Thanh Uyên nghiêm giọng: "Tuy đệ chịu ấm ức, bị người ta lừa gạt, nhưng đệ cũng đã làm ra những chuyện khiến người thân đau lòng, kẻ thù đắc ý. Sau này làm việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ rồi mới làm."
Tư Thanh Hà bĩu môi, liếc nhìn Tư Thanh Lan một cái, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu: "Đệ biết rồi đại ca. Đệ đã sửa rồi."
Tư Thanh Uyên lại vỗ vỗ đầu đệ đệ thêm lần nữa.
Sau đó y nhìn về phía Tư Thanh Lan, đây chính là đại muội của y.
Thế nhưng, nàng dường như đã không còn là vị đại muội kia của y nữa rồi.
"... Là làm ca ca như ta đã không bảo vệ tốt cho muội."
"Dù đã muộn màng, nhưng ca ca vẫn muốn xin lỗi muội, đồng thời hy vọng... sau này dù ở bất cứ nơi đâu, muội cũng luôn được bình an hạnh phúc."
Tư Thanh Lan nhìn vị đại ca hờ vốn dĩ cực kỳ thông minh và lý trí ngay khi vừa tỉnh táo lại, nàng khẽ nhướng mày.
Y rõ ràng đã nhận ra sự khác biệt của nàng.
Quả nhiên người nhà thật sự thì không thể giấu giếm được. Tuy nhiên, khi nàng trị thương cho Tư Thanh Uyên, hẳn là y luôn tỉnh táo, có lẽ vì vậy mà càng chắc chắn rằng nàng đã thay đổi linh hồn rồi.
Tư Thanh Lan suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Kiếp sau của Tư Thanh Lan sẽ rất hạnh phúc và bình an."
Nàng đã khẳng định như thế.
Ánh mắt Tư Thanh Uyên khẽ lóe lên rồi lại trầm xuống: "Vậy thì tốt."
Như vậy là đủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!