Có lẽ vì hai ngày nay đã trải qua việc đột ngột phải quỳ từ đường, nên sau cơn chấn động và ngơ ngác, Si Hầu gia lại dần khôi phục vẻ mặt thản nhiên, trầm ổn.
À. Không sao, không sao cả.
Chỉ là bị cướp mất bữa sáng, đại nhi t. ử lại phát điên thôi mà.
Đó đâu có tính là chuyện kinh thiên động địa gì... mới lạ ấy!
Si Hầu gia nghiến răng: "Đi! Ta muốn xem xem tên nghịch t. ử kia lại phát điên kiểu gì!"
Dẫu tên nghịch t. ử đó có điên cỡ nào thì ta vẫn là phụ thân ruột của nó, lời của phụ thân nó không thể không nghe!
Sau đó Si Hầu gia liền nhìn thấy "hảo đại nhi" của mình đang ngồi xổm trên xà nhà bếp gặm xương gà, ăn bánh bao.
Đám người hầu trong bếp đứng vây quanh dưới xà nhà với vẻ mặt vừa sợ đại thiếu gia ngã xuống, lại vừa thầm mong y ngã xuống, thấp thỏm chờ đợi kết quả cuối cùng.
Tuy nhiên kết quả chưa ra thì Si Hầu gia đã tới, thế là đám người hầu trong bếp quỳ rạp xuống đất.
"Thỉnh an Hầu gia!"
Si Hầu gia chẳng thấy "an" chút nào, ngẩng đầu nhìn đứa con trai phát điên của mình mà mi mắt giật liên hồi.
"Si Thanh Uyên! Con đang quậy phá cái gì đấy! Mau xuống đây cho ta!"
Si Hầu gia vừa mắng vừa cảm thấy đau lòng, đây từng là thiên chi kiêu t. ử mà ông tự hào nhất kia mà! Bây giờ mỗi giây mỗi phút y xuất hiện đều khiến ông cảm thấy mất mặt và đau đớn.
Tiếc là "hảo đại nhi" hoàn toàn không có ý định nghe lời ông, y ngồi xổm trên xà nhà ném thẳng một khúc xương gà vào trán Si Hầu gia: "Hả! Ngươi bảo ta xuống là ta xuống sao? Đây là doanh trại của bổn tướng quân! Ở đây ta là Đại vương! Không kẻ nào được phép ra lệnh cho bổn Đại vương cả!"
"Hơn nữa! Đừng tưởng ngươi giả dạng thành phụ thân của bổn Đại vương là có thể sai bảo ta!"
Si Thanh Uyên vuốt lại mái tóc xõa tung của mình: "Phụ thân của bổn Đại vương đã qua đời từ ba năm trước rồi! Hừ hừ, không ngờ tới đúng không đồ l.ừ. a đ.ả.o?!"
Si Sùng Sơn, người vừa "bị" qua đời: "..."
Ông hít sâu một hơi, thở ra, rồi lại hít sâu, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi ra lệnh: "Người đâu! Bắt tên nghịch t. ử này lại cho ta, nhốt vào trong viện của nó!"
Thị vệ của Hầu phủ lập tức nhận lệnh xông tới, thế nhưng rất nhanh sau đó, cả thị vệ, Hầu gia lẫn đám người hầu đều ngượng ngùng nhận ra
-mười mấy tên thị vệ hợp sức lại mà vẫn không bắt được một vị đại công t. ử đang phát điên.
Si Hầu gia lúc này mới ôm lấy n.g.ự. c sực nhớ ra, đứa con trai này của mình từng là người văn võ song toàn, tài hoa xuất chúng.
Trong lòng ông trào dâng một nỗi xót xa khó tả, đột nhiên cảm thấy đám thị vệ kia thật chướng mắt.
Bất chợt ông phất tay: "Đủ rồi, tất cả lui xuống hết cho ta! Một lũ phế vật! Các ngươi sao có thể là đối thủ của Uyên nhi nhà ta được!"
Đây chính là vị đích trưởng t. ử mà ông đã từng dốc hết tâm huyết vào mà!
Dẫu có điên rồi thì y cũng không nên để đám hạ nhân không có mắt kia trêu chọc, coi thường.
Si Hầu gia đột nhiên bình tâm lại, nhìn về phía Si Thanh Uyên: "Uyên nhi à. Con muốn ăn thì cứ ăn đi, lần sau đến nhà bếp không cần phải... tốn sức như thế này đâu. Con cứ đứng đây bảo bọn họ làm món con thích là được."
"... Xà nhà cao quá, con leo lên leo xuống vẫn sẽ có chút nguy hiểm."
Nghe lời Si Hầu gia nói, Si Thanh Uyên đang ngồi trên xà nhà dường như gặm bánh bao chậm lại. Đôi mắt đen láy như mực, dường như không có thần trí của y nhìn chằm chằm Si Hầu gia hồi lâu, rồi lại tiếp tục gặm bánh bao và xua tay: "Lui xuống đi! Bổn Đại vương cần ngươi quản chắc!"
Si Hầu gia: "..."
Si Hầu gia nghiến răng nghiến lợi gầm lên với đám người hầu trong bếp: "Hôm nay chỉ là đại thiếu gia tới đây dùng bữa thôi, tuyệt đối không được bép xép những lời không nên nói ra ngoài! Nếu để bổn Hầu biết các ngươi dám bàn tán về chủ t.ử, thì tất cả đi quét dọn nhà vệ sinh cho ta!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!