Chương 44: (Vô Đề)

Ba người đi lên trước đều ngồi ở một bên xe ngựa, Minh Dương ngồi ở bên trong cạnh cửa sổ, Hình Phong ngồi ở giữa, Triệu Viêm thì ngồi ở ngoài cùng.

Bùi An ngồi đối diện mấy người, cũng không ngồi vào bên trong bao nhiêu, đối mặt với Hình Phong, chỉ chừa lại cho Vân Nương một vị trí, Vân Nương thấy thế thì ngồi xuống đối diện với Triệu Viêm.

Xe ngựa có rộng rãi hơn nữa thì năm người chen chúc cùng một chỗ cũng có vẻ chật chội, dù là ai, chỉ cần ngẩng đầu một chút đều sẽ đụng phải vài ánh mắt phía đối diện.

Bầu không khí khá yên tĩnh và quỷ dị.

Chỉ có Triệu Viêm vẫn vui vẻ như thường, ánh mắt nhìn lướt qua mấy người, không phát hiện điều gì bất ổn cả, hắn hào hứng nói:

"Chuyện đi này thật náo nhiệt."

Mọi người: ... Lúc này người cảm thấy náo nhiệt, e chỉ có một mình Triệu Viêm hắn thôi.

Không ai đáp lời hắn, Triệu Viêm cũng không cảm thấy xấu hổ, tiếp tục trò chuyện:

"Bùi huynh, Kiến Khang với Lâm An có gì khác nhau không?"

Bùi An vô tâm nói chuyện: Tự mình xem đi.

Triệu Viêm nói chuyện thấy vô vị cũng không từ bỏ, nghiêng đầu lướt qua Hình Phong bên cạnh, tiếp theo lại hỏi Minh Dương:

"A tỷ, không phải tỷ nói đã từng đi Kiến Khang sao?"

Minh Dương vẫn đang tủm tỉm vui cười trước sau như một, Triệu Viêm nói không sai, một Trạng Nguyên một Bảng Nhãn, hai đại tài tử ngồi cùng một chỗ, vừa đẹp mắt vừa dưỡng thần, sao không náo nhiệt cho được.

Minh Dương gật đầu:

"Ừm, lúc nhỏ đã từng chạy nạn qua đây."

Triệu Viêm nghĩ là nàng ấy nói đùa:

"A tỷ chạy nạn lúc nào?"

Hai tuổi. Minh Dương thoải mái nói:

"Sau khi bị phản tặc đuổi từ phủ Ứng Thiên thì chạy đến Kiến Khang, nhớ mang máng có một dòng sông như vậy, tiếng sóng biển làm người ta sợ hãi, bọt nước bắn tung tóe đánh lên mặt, như băng châu trong mùa đông, thấm vào xương cốt, rất lạnh, từ đó về sau không dám khóc một tiếng nào."

Vừa dứt lời, trong xe ngựa im lặng.

Vân Nương cảm thấy rất bất ngờ, không ngờ sau vẻ hoa lệ quý giá ấy lại có một câu chuyện hoạn nạn như vậy.

Ký ức khi còn bé của nàng đã dần biến mất, chỉ biết căn cơ ban đầu của Vương gia không phải ở Lâm An mà là sau khi hoàng thượng đăng cơ, điều phối không ít các gia tộc về Lâm An, trong đó là nhà họ Vương.

Căn cơ của nhà họ Vương ở Giang Lăng, cha mẹ nàng cũng quen biết ở Lâm An.

Tổ phụ Vương gia là phó tướng dưới môn hạ(1) của Tiết Độ Sứ(2) Giang Lăng, gia tộc tổ mẫu thì là dòng dõi thư hương, xuất thân đại nho, danh vọng cực cao, đáng tiếc dưới gối tổ mẫu chỉ có một đứa con gái.

(1)Kẻ dưới quyền.

(2)Chức quan về đời Đường ở Trung Quốc, đứng đầu một vùng lớn ở biên giới.

Sau khi hoàng thượng đăng cơ, nhìn trúng xuất thân của tổ mẫu, lúc đến Lâm An nàng cũng mới có hai tuổi, bây giờ cũng không còn nhớ được gì.

Cuối cùng Triệu Viêm cũng phản ứng lại, Minh Dương nói chạy nạn là chạy khi nào.

Triệu Viêm cũng không nhớ rõ chuyện lúc hai tuổi, đổi lại là người bình thường, chắc chắn đã quên hết rồi, chỉ có ẩn tượng khắc sâu và sự sợ hãi thật sự mới để lại ấn tượng như vậy.

Triệu Viêm lập tức vỗ ngực một cái:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!