Thẩm Như Mai và Lâm Thường tại vội vàng hành lễ.
Ta vẫn ngồi yên trên ghế, chỉ có động tác khắc gỗ trên tay là khựng lại: "Hoàng thượng sao lại tới đây? Chẳng phải nói hôm nay bận cùng Thái hậu lễ Phật sao?"
Tiêu Cảnh Hằng lúng túng ho khan một tiếng, ánh mắt lảng tránh: "Trẫm… Trẫm đi ngang qua, ngửi thấy mùi bánh quế hoa thơm quá nên mới ghé vào."
Thẩm Như Mai nghi hoặc nhìn hắn, rồi lại nhìn ta, đột nhiên nheo mắt: "Hoàng thượng, gần đây… số lần ngài "đi ngang qua" Toái Ngọc Hiên có vẻ hơi thường xuyên quá nhỉ?"
Mồ hôi lạnh sau lưng Tiêu Cảnh Hằng sắp chảy ròng ròng rồi.
Hắn đâu thể nói thật rằng mình tới để hỏi xin ta tiền mua pháo hoa?
Nội vụ phủ bảo không còn ngân lượng mua pháo, để năm mới có chút không khí vui vẻ, hắn chỉ còn cách mặt dày mà tìm đến vị "Thần Tài ẩn danh" là ta đây.
"Khụ khụ." Tiêu Cảnh Hằng gượng gạo chuyển chủ đề: "Bộ trang sức này của Ái phi rất đẹp, rất hợp với Khương Đáp ứng. Xem ra Ái phi và Khương Đáp ứng chung sống khá hòa thuận nhỉ."
Thẩm Như Mai hừ lạnh: "Thần thiếp là thấy nàng ta đáng thương, sợ nàng ta đêm trừ tịch chết rét chết đói, làm mất mặt mũi hoàng gia thôi."
Tiêu Cảnh Hằng gật đầu lia lịa: "Phải phải, Ái phi thật là tâm thiện."
Nói xong, hắn nháy mắt ra hiệu với ta, ý bảo mau chóng đuổi người đi, hắn có "chính sự" cần bàn bạc. Ta bất lực thở dài, cái gã nam nhân này, lúc cần tiền thì sốt sắng hơn bất cứ ai.
Ta đứng dậy, phủi sạch vụn gỗ trên người: "Nếu Hoàng thượng đã tới, vậy thật đúng lúc. Thiếp có chút thổ sản dưới quê mang lên, vốn định chia cho các tỷ muội trong cung, nay mọi người đều có mặt, chi bằng phiền hai vị mang về giúp cho."
Ta nháy mắt với Tiểu Đào. Tiểu Đào hiểu ý ngay, chạy vào kho lương bê ra mấy bao vải nặng trịch.
"Đây là…?" Lâm Thường tại tò mò hỏi.
"Lạp xưởng." Ta tỉnh bơ nói dối: "Cha ta tự tay nhồi đấy, thơm lắm."
Tiêu Cảnh Hằng: "…"
Thẩm Như Mai: "…"
Nhìn mấy xâu lạp xưởng rõ ràng là hàng tiến cống thượng hạng kia, khóe miệng Thẩm Như Mai giật giật hai cái, nhưng cuối cùng vẫn không vạch trần ta.
Nàng sai Thúy Nhi nhận lấy, rồi nhìn ta sâu sắc: "Khương Tuế Tuế, cha ngươi… biết cũng nhiều nghề thật đấy."
Ta khiêm tốn cười: "Nhiều nghề không lo chết đói mà, con nhà nghèo phải sớm biết lo toan."
Tiễn được hai vị đại phật đi rồi, Tiêu Cảnh Hằng mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống ghế đá: "Dọa chết trẫm rồi. Tuế Tuế, mau, năm ngàn lượng, mua pháo hoa, việc gấp!"
Ta đập mạnh con dao khắc xuống bàn: "Tiêu Cảnh Hằng, ngài coi ta là con rùa trong hồ cầu nguyện đấy à? Năm ngàn lượng? Chỉ để mua pháo hoa? Ngài nhìn ta xem có giống pháo hoa không? Hay là ngài đem ta đi đốt luôn đi!"
Tiêu Cảnh Hằng đáng thương níu lấy ống tay áo của ta: "Tuế Tuế, trẫm hứa đây là lần cuối! Thật đấy! Tết mà không đốt pháo hoa thì thê thảm quá. Trẫm là thiên tử một phương, chẳng lẽ không cần giữ chút thể diện sao?"
Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, lòng ta thầm thở dài. Đây đúng là cái gọi là… ta không vào địa ngục thì ai vào đây.
"Được rồi được rồi, đợi đó." Ta quay người vào phòng lấy ngân phiếu.
Cái chuỗi ngày này, bao giờ mới kết thúc đây?
Cha ta mà biết ta vào cung không kiếm được đồng nào, lại còn bù lỗ mất mấy triệu lượng, chắc ông sẽ tức đến mức đi đào mộ tổ tiên lên mất.
8
Yến tiệc trừ tịch cuối cùng cũng diễn ra đúng kỳ hạn.
Ta đội bộ trang sức vàng ròng Thẩm Như Mai ban thưởng, khoác chiếc áo bông thêu gấm Thục của Lâm Thường tại tặng, cả người trông có vẻ… vẫn nghèo nàn như trước, nhưng trong cái nghèo ấy lại phảng phất một chút phong thái của kẻ mới giàu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!