1
Lúc Thẩm Như Mai rời đi, đôi giày phượng đính trân châu phương Đông giẫm lên tuyết phát ra những tiếng "lạo xạo" vui tai.
Thị nữ thân cận của nàng là Thúy Nhi vẫn còn nhỏ giọng lầm bầm: "Nương nương, đó là than Ngân Ty do đích thân Hoàng thượng ban cho, tổng cộng chỉ có mười giỏ, người đem cho đi một nửa thế này, chẳng phải là quá…"
Thẩm Như Mai dừng bước, quay đầu liếc nhìn cánh cổng cung rách nát của ta, rồi cố ý cao giọng như sợ ta không nghe thấy:
"Bản cung thích thế! Chút đồ mọn này để ở cung của bản cung cũng chỉ chật chỗ, chi bằng ban cho kẻ chưa từng thấy sự đời kia, coi như tích chút đức vậy."
Nói đoạn, nàng kiêu kỳ phất khăn tay một cái, nghênh ngang rời đi.
Ta ngồi xổm trước cửa, ôm lấy củ khoai lang mật vàng óng giá mười lượng vàng ròng theo đúng nghĩa đen, cảm động đến mức suýt rơi lệ.
Đúng là người tốt mà. Miệng thì nói lời độc địa nhất, nhưng tay lại tặng thứ than đắt tiền nhất.
Ta bóc lớp vỏ củ khoai đang bốc khói nghi ngút, hương thơm ngọt lịm tức thì lan tỏa trong gió lạnh.
"Chủ tử." Tiểu Đào – tì nữ của ta – nuốt nước miếng ừng ực, nhìn theo đoàn người của Quý phi đã đi xa: "Quý phi nương nương có phải đã hiểu lầm gì không ạ? Trong phòng mình… nóng tới mức nô tỳ chỉ muốn mặc áo lụa mỏng thôi đây này."
Ta cắn một miếng khoai lớn, vừa nhai vừa lúng búng bảo:
"Suỵt, kín tiếng thôi! Nếu để người ta biết ta tự ý cải tạo cung điện, lát ống đồng dưới nền gạch để dẫn nước nóng thì ta chẳng thể yên ổn ở lại trong cung này nữa đâu."
Tiểu Đào thở dài, ngồi xuống giúp ta khiêng xe than Ngân Ty vào kho.
"Nhưng chủ tử ơi, kho của chúng ta thật sự không còn chỗ chứa nữa rồi. Hôm qua Đức phi nương nương sai người đem tới hai hòm "quần áo cũ", thực chất toàn là gấm Vân Cẩm vùng Giang Nam tiến cống, còn mới nguyên ạ. Rồi hôm kia Hiền phi nương nương gửi sang chỗ "cơm thừa", chính là món cháo yến cực phẩm mà Ngự thiện phòng phải ninh kỹ ba ngày ba đêm…"
Ta phẩy tay: "Cứ dồn vào một chút, kiểu gì chẳng để hết. Tấm lòng của mọi người, tuyệt đối không được lãng phí."
Ta tên là Khương Tuế Tuế, con gái độc nhất của Khương Vạn Quán – người giàu nhất vùng Giang Nam.
Cha ta giàu đến mức nứt đố đổ vách, nghèo đến mức chẳng còn gì ngoài tiền.
Năm xưa tham gia tuyển tú, cha ta đã vung ra ba mươi vạn lượng bạc, ý đồ là để ta bị loại ngay từ vòng đầu để về nhà kế thừa gia sản.
Nào ngờ vị thái giám phụ trách việc tuyển chọn đếm tiền đến mức sưng cả tay, hoa cả mắt, thế là gạch nhầm tên ta từ cột "loại" sang cột "chọn".
Ta cứ thế ngơ ngác mà tiến cung.
Thôi thì "đ/âm lao phải theo lao". Dẫu sao ở nhà cũng chẳng có gì ngoài tiền, vào cung coi như là tới Tử Cấm Thành để trải nghiệm cuộc sống vậy.
Để tránh gây chú ý, ta đặc biệt chọn Toái Ngọc Hiên hẻo lánh nhất, hằng ngày mặc y phục đơn sơ, dốc lòng sắm vai một kẻ đáng thương: "Vì quá nghèo nên chỉ có thể để mặt mộc".
Hiệu quả vô cùng mỹ mãn.
Giờ đây, cả hậu cung đều đồng lòng nhất trí rằng: Khương Đáp ứng nhà nghèo rớt mồng tơi, người lại ngốc nghếch, nếu không có ai tiếp tế thì e là không sống nổi qua mùa đông này.
Thế là, ta trở thành đối tượng "xóa đói giảm nghèo" trọng điểm của toàn hậu cung.
Vừa mới cất xong chỗ than Ngân Ty, ngoài cửa lại có tiếng động.
2
Lần này người đến là Lâm Thường tại mới nhập cung không lâu.
Cô nương này da mặt mỏng, đứng ở cửa ngập ngừng hồi lâu mới sai cung nữ đưa vào một gói đồ.
"Khương tỷ tỷ." Nàng đứng trong gió lạnh, chóp mũi lạnh đến đỏ ửng: "Đây là… đây là áo bông mẹ may cho muội trước khi vào cung, đường kim mũi chỉ không được khéo lắm, muội mặc cũng không quen, nếu tỷ không chê…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!