Phó Linh Lung ở bên cạnh nói: "Đúng a! Lúc trước nơi nào nghĩ đến, nhà chúng ta Cảnh Ngộ như vậy thương bà xã."
Triệu Gia Kỳ cười nói: "Có thể là bởi vì Tinh Tinh ưu tú đi! Tinh Tinh ở trường học lúc đi học, thành tích cũng rất tốt, cháu còn thường xuyên nhờ bạn ấy dạy kèm đấy ạ!"
"Thường xuyên để cho cô ấy dậy kèm?" Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn một cái Triệu Gia Kỳ, cứng nhắc hỏi: "cô thành tích rất kém sao?"
"..." Triệu Gia Kỳ vốn chỉ là vì khen Diệp Phồn Tinh, để bày tỏ cô ta quan hệ với Diệp Phồn Tinh rất tốt.
Phó Cảnh Ngộ những lời này nói ra sau, lập tức an tĩnh mấy phần.
Diệp Phồn Tinh nhìn một cái Phó Cảnh Ngộ, chú cái này cũng quá không nể mặt Triệu Gia Kỳ rồi đi?
Triệu Gia Kỳ khuôn mặt dễ nhìn kia cứng ngắc cười cười: "cũng không phải ạ, chỉ là không có tốt như Tinh Tinh. Tinh Tinh thông minh, dáng dấp lại ưa nhìn, trong trường học có rất nhiều nam sinh thích cô ấy!"
Diệp Phồn Tinh ăn mấy thứ linh tinh, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, Triệu Gia Kỳ khen cô là giả, muốn nói có rất nhiều nam sinh thích cô mới là thật?
Trên thực tế, nơi nào có bao nhiêu người thích cô?
Diệp Phồn Tinh ngửi thấy khích bác ly gián mùi vị.
Cô nhìn Triệu Gia Kỳ, nói: "Nơi nào có rất nhiều? Cũng cũng chỉ có một người mà thôi, sau đó cô nói thích, tôi không phải là nhường cho cô rồi sao?"
Nói xong, Diệp Phồn Tinh liếc nhìn Cố Vũ Trạch.
Gậy đánh uyên ương ai không biết đây!
Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, ăn đồ ăn của mình.
Triệu Gia Kỳ ngồi ở chỗ đó, sắc mặt tái nhợt bạch, "cậu đừng nói giống như là bị mình đoạt đi vậy! Mình nơi nào có cái bãn lĩnh này."
Mặc dù sự thật chính là cô ta đoạt đi Cố Vũ Trạch, nhưng ở trước mặt Cố Vũ Trạch, cô ta vai trò, một mực đều là bạn tốt của Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh nói: "cô không cần khiêm tốn, cướp đồ loại chuyện này, cô không phải là am hiểu nhất rồi sao?"
Diệp Phồn Tinh căn bản không có ý định cho Triệu Gia Kỳ lưu mặt mũi, cũng không lo là ở trước mặt người nhà họ Phó, nói chuyện cũng không để lại tình.
Triệu Gia Kỳ lại không giống nhau, cô ta còn muốn bảo vệ thục nữ hình tượng.
Cô ta thấy không nói lại Diệp Phồn Tinh, ủy khuất cặp mắt đỏ lên, lau nước mắt, "Tinh Tinh, mình từ trước đến giờ đều coi cậu là bạn, cậu tại sao lại nói mình như vậy? Mình mới vừa rồi còn khen cậu mà"
Cô ta cố ý xếp đặt ra tư thái ủy khuất, để cho mọi người cảm thấy cô ta là người yếu mà đồng cảm cô ta.
Diệp Phồn Tinh phiền nhất một bộ dạng này của cô ta.
Cô liếc mắt sang phía Triệu Gia Kỳ, trên mặt lại nở nụ cười, "Khen tôi? Xin lỗi, tôi mới vừa không nghe ra, còn tưởng rằng cô là muốn để cho chồng tôi hiểu lầm tôi ở trong trường học cùng người khác không minh bạch đấy! Nếu như lời nói quá phận rồi, tôi nói xin lỗi với cô."
Diệp Phồn Tinh nói xin lỗi cực kỳ là thành khẩn, ít nhất, ở trong mắt mọi người cô, nói cực kỳ là thành khẩn.
Lại cộng thêm mọi người vốn chính là nghiêng về Diệp Phồn Tinh, cũng không có lại bởi vì Triệu Gia Kỳ khóc mà trách cứ cô, ngược lại cảm thấy, Triệu Gia Kỳ người này để tâm tư không đơn thuần.
Phó Cảnh Ngộ buông bát xuống, "Tôi không ăn nữa."
Mẹ Phó quan tâm nhìn lấy anh, "Làm sao không ăn, ăn ít như vậy."
Bà đặc biệt làm cơm, liền là hy vọng Phó Cảnh Ngộ có thể ăn nhiều một chút.
"Không thấy ngon miệng." Phó Cảnh Ngộ nhìn một cái Triệu Gia Kỳ, nói: "Sau này trong nhà có người ngoài tới, cũng đừng gọi điện thoại để cho con về nữa."
Những lời này, rõ ràng cho thấy nhằm vào Triệu Gia Kỳ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!