Chương 11: Đột nhiên cảm thấy rất mất mặt

Ngược lại một bên Phó Cảnh Ngộ lên tiếng, "Cậu đi ra ngoài đi."

Tưởng Sâm nói: "... Vâng thưa tiên sinh."

Không biết tại sao, anh ta lại mơ hồ cảm thấy, Phó tiên sinh có chút mất hứng.

Anh ta không có nói sai cái gì chứ?

Ôm lấy một bụng suy nghĩ, Tưởng Sâm khép cửa lại.

Trong phòng chỉ có Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh cúi đầu, đè nén nước mắt, nghe được Phó Cảnh Ngộ nói: "Nếu như em muốn khóc, thì cứ khóc đi chợ nhẹ lòng."

Lúc trước Diệp Phồn Tinh vay tiền mình, anh còn đang nghĩ vì lý do gì.

Dù sao, dưới tình huống bình thường, học phí đều là chuyện cha mẹ phải lo

Mà bây giờ, anh đã hiểu được rồi.

"..." Diệp Phồn Tinh vốn đang có thể miễn cưỡng khống chế tâm tình của mình, Phó Cảnh Ngộ vừa nói xong, liền không nhịn được nữa.

Thời điểm con người ta yếu ớt nhất, người khác chỉ cần an ủi một chút thôi, cũng sẽ làm bản thân mình bi thương vỡ òa.

Cô khóc rất lâu, khóc xong mới phát hiện, Phó Cảnh Ngộ vẫn ở bên cạnh mình. Đột nhiên cảm giác rất mất mặt Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, không nói câu nào.

Đây là nàng lần đầu tiên cô khóc thành bộ dáng ngu ngốc như vậy trước mặt người khác.

Cô len lén liếc mắt nhìn, phát hiện Phó Cảnh Ngộ đang xem sách.

Dường như cũng không có đem chuyện này để ở trong lòng.

Cô nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, mở miệng, "Chú ơi."

"Làm sao?" Anh ngẩng đầu lên nhìn Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nói: "Tình hình trong nhà tôi chú hẳn là cũng biết, trong nhà của chúng tôi không tốt đẹp gì, chú khẳng định muốn lấy tôi sao?"

"Cái này có quan hệ sao?" Phó Cảnh Ngộ ánh mắt khó hiểu, để cho Diệp Phồn Tinh cảm giác mình hỏi một vấn đề rất ngu ngốc.

Phó Cảnh Ngộ nói, anh chẳng qua là yêu cầu cô dâu, lại không phải thật muốn cùng với cô sống hết đời.

Mặc dù không biết là vì cái gì, nhưng cô cảm thấy, anh ta nhất định là có nỗi khổ gì đó.

Hai chai nước truyền xong, thân thể của Diệp Phồn Tinh tốt hơn nhiều.

Trời sắp tối thời, cô trở về nhà một chuyến, đi lấy đồ đạc của cô.

Hành lý của cô, điện thoại di động đều đang ở trong nhà.

Người Diệp gia đang dùng cơm, Bà Diệp còn đang nhức đầu không biết phải làm sao vì ngày mai người của Trần gia muốn đi qua đây, không ngừng nhắc tới Diệp Tử Thần, "con xem lại con xem, mẹ để cho chị còn lập gia đình, cũng là vì tốt cho con! Con thì giỏi rồi, còn giúp nó chạy trốn..."

Thấy Diệp Phồn Tinh đột nhiên đi vào, bà Diệp đứng lên, có vài phần kinh hỉ, "Con trở lại rồi!"

Diệp Phồn Tinh không có nhìn bà Diệp, cô chỉ muốn trở lại lấy đồ.

Bà Diệp thấy cô trở lại, nhớ tới chuyện của ngày mai có chỗ dựa, đối với sắc mặt của Diệp Phồn Tinh cũng tốt hơn hẳn, "chuyện con cùng người kia chạy ra ngoài, mẹ sẽ không trách con. Nhanh tới dùng cơm, ngày mai người Trần gia muốn đi qua, con biểu hiện tốt một chút."

Diệp Phồn Tinh rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn mẹ một cái, luôn cảm thấy hiện tại người mẹ này, căn bản chính là một người xa lạ mà cô chưa từng quen biết

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!