Chương 66: Không ngoan

Phòng ngủ sáng trưng, tất cả đèn đều bật.

Đoạn Tự Lý ngồi nghiêng trên chiếc sofa mềm mại đối diện chiếc giường lớn ở tầng hai, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Tô Ý Chi ôm gối, ngồi ở đầu giường.

Bên ngoài, cơn bão chẳng hề có dấu hiệu dừng lại, sóng biển vỗ ầm ầm vào lan can của căn nhà trên mặt nước, thậm chí còn dội thẳng vào cánh cửa kính sát sàn tầng một.

Đúng vào mùa gió mùa trên Ấn Độ Dương ở bán cầu Bắc, đây không phải lần đầu tiên Tô Ý Chi đối diện với tiếng gào thét hung hãn của biển cả. Nhưng lần trước, những con sóng khủng khiếp thế này đã nuốt chửng người thân của cô, suýt nữa cũng lấy đi mạng sống của cô.

"Đã sợ biển, tại sao còn muốn tới đây?" Đoạn Tự Lý hỏi.

"Không muốn làm mọi người mất hứng."

"Bọn họ đều là những người bạn tốt nhất của em, sẽ chẳng ai vì vậy mà mất hứng cả." Đoạn Tự Lý nhìn thẳng vào cô, giọng chắc nịch. "Hơn nữa, em vốn không phải kiểu người tự giày vò mình."

Tô Ý Chi liếc anh, đôi mắt đen thẫm kia luôn dễ dàng bắt được suy nghĩ trong lòng cô.

Ở bên Hứa Ngôn mười năm, anh ấy chưa từng thực sự hiểu cô, điều đó ngẫm lại cũng là một điều may mắn. Bởi nếu người ấy là Đoạn Tự Lý, e rằng đến chết, cô cũng chẳng thể nào thoát khỏi lưới vây.

"Tôi biết cái gọi là bóng ma tâm lý đấy, có cố ép bản thân đối diện cũng hiếm khi ai có thể thật sự vượt qua được nó." Giọng anh chậm rãi, ôn tồn dẫn dắt, "Không cần phải làm khổ mình, nếu không thích biển, thì đừng ép bản thân tới gần biển. Nếu có những hận thù không muốn quên, cũng không nhất thiết phải cố chôn vùi."

"Tôi sẽ không quên đâu!" Thiếu nữ ngẩng đầu, kiên quyết nói. "Sẽ không bao giờ quên!"

Đoạn Tự Lý nhìn cô, trong mắt hiện lên tia thưởng thức.

Trong đôi mắt ấy, ngọn lửa chẳng bao giờ tắt. Đó là dáng vẻ anh thích nhất, dẫu cho ngọn lửa kia đang cháy lên vì thù hận anh.

Khi thấy anh lấy điện thoại ra gọi, Tô Ý Chi lập tức cảnh giác: "Anh gọi cho ai?"

"Quản gia." Đoạn Tự Lý thản nhiên trả lời, "Để đổi cho em sang căn nhà trên cát, bên đó ít gió hơn."

Tô Ý Chi vội vàng nhào tới giật lấy điện thoại, dập máy: "Không cần đổi, tôi không sao, tnh có thể về được rồi."

"Tô Ý Chi, tôi nói rồi, không cần phải gượng ép. Thừa nhận bản thân yếu đuối cũng không có gì đáng xấu hổ cả."

Cô ngồi phịch xuống mép giường, trong lòng nghẹn một cục khí, muốn phát ra mà không tìm được chỗ nào để xả.

"Anh sẽ để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt kẻ thù sao?" Cô ngẩng cằm, giọng run run phản bác.

"Kẻ thù thường lại chính là người hiểu em rõ nhất."

Tô Ý Chi nghẹn lời, ôm gối quay lưng lại, nằm xuống giường, vẫn ngoan cố: "Tôi không đi, nếu đến nỗi chút sợ hãi này cũng không vượt qua được, tôi đã không còn là Tô Ý Chi nữa."

Lặng im một lúc lâu, đột nhiên sau lưng vang lên một khúc nhạc nền vui nhộn. Cô quay đầu lại, thì thấy Đoạn Tự Lý đang… chơi "Đấu địa chủ".

Tô Ý Chi: "?"

Đoạn Tự Lý giơ điện thoại lên, khẽ cong môi: "Chơi cùng tôi không?"

Nói ra thì cũng thật buồn cười.

Đêm đầu tiên ở Maldives, Tô Ý Chi lại cùng Đoạn Tự Lý chơi "Đấu địa chủ" đến tận sáng.

Mấy trò bài bạc này cô thật sự chẳng giỏi, thua sạch mấy lần, để anh nạp thêm không ít "hạt đậu vui vẻ", còn mắc nợ anh một khoản.

Sau đó, không biết lúc nào trò chơi dừng lại, cô mơ mơ màng màng ngủ quên mất…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!