Chương 65: Không Dám Ngủ

Hứa Ngôn không ép buộc nhất định phải gặp mặt, anh đã buông tay.

Điều này khiến Tô Ý Chi thở phào một hơi. Trên chuyến bay đi Malé, cô hỏi Đoạn Tự Lý: "Anh đã sớm đoán có thể Hứa Ngôn sẽ xuất hiện, nên mới sắp xếp người đi theo phải không?"

"Không hẳn." Đoạn Tự Lý mắt vẫn nhìn vào màn hình laptop, không ngẩng đầu: "Công tác an ninh thường lệ thôi."

"Ồ."

Tô Ý Chi muốn mở miệng cảm ơn, nhưng lời đến bên môi lại thấy khó nói ra, nghĩ nghĩ rồi thôi.

"Là người duy nhất đứng ra thay mặt nhà họ Tô." Đoạn Tự Lý nhàn nhạt nói, "Em cũng nên bố trí một mạng lưới an ninh cho mình."

"Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi sẽ cân nhắc."

Đoạn Tự Lý thấy cô gái có tâm sự nặng nề, nhưng anh không hỏi thêm, chỉ mở tài liệu tiếp tục làm việc.

Tô Ý Chi cảm nhận được suốt quãng đường này, không, mà là suốt thời gian vừa qua, Đoạn Tự Lý vẫn luôn giữ sự kiềm chế và dè dặt.

Sau hôm thẳng thắn hôm đó, cả hai đều cố gắng hướng mối quan hệ sang bạn bè, cũng tốt, đây vốn là kết quả Tô Ý Chi mong muốn.

Nhưng sâu trong lòng, vẫn có thứ cảm giác như vết thương đang lên da non, ngứa ngáy khó tả…

Không khó chịu, nhưng rõ ràng tồn tại.

Năm tiếng sau, máy bay lượn vòng trên không phận sân bay Malé. Nhìn qua cửa sổ, Tô Ý Chi thấy từng hòn đảo đầm phá xanh biếc như ngọc trai lam giữa Ấn Độ Dương, liền không kìm được mà rút điện thoại chụp ảnh.

Mọi chuyện không vui, cô đều bỏ hết sau lưng.

Cô đã tính sẵn, phải thả lỏng tâm tình, chuẩn bị ở Maldives chơi mấy ngày cho thật thoải mái.

Từ lúc xuống máy bay tới khi lấy hành lý, Thích Ấu Vy và Lộ Kỳ liên tục chụp hình check

-in, Tô Ý Chi cười nói với họ: "Mới đến đây thôi, chờ ra đảo nghỉ dưỡng rồi, có khi chụp cả album."

Lộ Kỳ lại ôm vai Thích Ấu Vy, tình cảm dạt dào: "Mỗi phút giây bên nhau đều đáng được ghi nhớ."

Mọi người đều cười, Thích Ấu Vy ngượng ngùng đẩy cậu ra: "Anh tự đi mà ghi nhớ, em chỉ muốn mau lên đảo, em phải đi lặn ngắm san hô!"

Lời còn chưa dứt, Tô Ý Chi nghe thấy tiếng "tách" một cái, quay đầu thì thấy Đoạn Tự Lý lấy điện thoại chụp chung với mình.

Chỉ là đầu cô khẽ lắc, nên ảnh bị nhòe, còn chụp đúng lúc mắt đảo ngược, trông y như quỷ.

Anh cúi đầu nhìn ảnh, có vẻ hơi tiếc.

"Đoạn Tự Lý!"

"Hiếm khi tôi có thời gian ra ngoài chơi, mỗi phút giây đều đáng được lưu lại." Anh mượn lời Lộ Kỳ.

Tô Ý Chi muốn phản bác lại chẳng tìm được lời, chỉ gượng gạo nhắc: "Lần sau chụp ảnh phải nói trước, không được chụp lén."

Nghe cô nói thế, Đoạn Tự Lý liền đường hoàng đưa điện thoại lại gần, cánh tay tự nhiên khoác lên vai cô, kéo xa tiêu cự, nói: "Vị hôn thê cũ, chụp một tấm nhé."

Tô Ý Chi ngượng nghịu chụp với anh một tấm với phông nền sân bay.

Nam thanh nữ tú, dung mạo xuất sắc, nhìn thế nào cũng đẹp mắt. Đoạn Tự Lý lưu ảnh lại, nhận xét một câu: "Cười giả quá."

Tô Ý Chi bĩu môi, đi sang cạnh Thích Ấu Vy, khoác tay cô.

Băng chuyền hành lý bắt đầu chạy, mọi người lần lượt lấy đồ. Hành lý của Đoạn Tự Lý có vệ sĩ đưa thẳng lên đảo, anh chỉ mang một chiếc túi chéo đen đựng laptop, nên tay trống không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!