Chương 46: Rơi vào bể tình

Buổi chiều tại Thiện Bang, hai tổng giám đốc đang làm việc.

Ngoài cửa sổ, những chiếc lá chuối được mưa làm ướt sáng bóng, không khí ẩm ướt oi bức khiến người ta cảm thấy khó thở.

Trong cái nóng và cái oi bức như vậy, Hứa Ngôn lại không thích bật điều hòa.

Không biết có phải vì hồi nhỏ từng phải chịu đựng ngược đãi quá nhiều, giờ anh cũng bắt đầu có chút xu hướng tự hành hạ bản thân, thích nhốt mình trong căn phòng như phòng xông hơi, cảm nhận sự nặng nề và dính dấp của không khí.

Giống như một con cá sắp chết.

Nhưng lại không chết được.

Dùng máy tính xử lý công việc kinh doanh mà Hứa Ngự Đình giao cho anh, gửi email và liên lạc với các đối tác từ Indonesia và Brazil.

Hứa Ngự Đình không có học thức gì nhiều, mỗi lần đi công tác đều phải dùng đến người phiên dịch, mấy năm gần đây thể lực không còn đủ nên đã giao rất nhiều công việc kinh doanh cho Hứa Ngôn.

Từng việc một, Hứa Ngôn đều làm rất xuất sắc.

Kể từ khi anh và Hứa Yên đã thống nhất kế hoạch đó, thời gian anh ở HongKong Macao đã ít đi rất nhiều.

Tránh né, tránh né những hình ảnh của cô và anh ta.

Nếu anh ở đó, chắc chắn một người đàn ông nhạy bén như Đoạn Tự Lý sẽ nhận ra… anh có một cơn thèm khát sở hữu gần như b*nh h**n đối với Hứa Yên.

Cạnh tranh giữa các sinh vật đực, một ánh mắt cũng đủ để hiểu.

Nhưng trước khi rời đi, Hứa Ngôn vẫn không kiềm chế được, lắp đặt camera giám sát ở khắp mọi góc trong nhà, chỉ trừ phòng tắm.

Bao gồm cả phòng ngủ của cô.

Anh cần phải nhìn thấy cô mới có thể yên tâm.

Trên màn hình là cảnh Hứa Yên và Đoạn Tự Lý cùng nhau nấu ăn.

Hứa Yên mặc một chiếc tạp dề rõ ràng là của Hứa Ngôn, lớn hơn một cỡ, cô đứng bên bàn rửa trái cây, còn Đoạn Tự Lý đứng ngay sau cô, khoảng cách rất gần.

Cô nhón chân để với lên tủ, anh lập tức vươn tay qua đầu cô mở tủ, tiện thể lau đi giọt nước trên má cô, cô ngẩng đầu lên và mỉm cười với anh.

Hứa Ngôn không phải kẻ ngốc, anh có thể thấy rõ sự khác biệt giữa nụ cười xuất phát từ trái tim của Hứa Yên và nụ cười giả tạo cô dành cho anh.

Ở Thiện Bang, ở nhà họ Hứa, họ cũng đã từng có những ngày tháng ngây thơ không lo nghĩ, Hứa Yên cũng đã từng cười như vậy với anh.

Nhưng cô luôn gọi anh là anh trai, anh đã sửa rất nhiều lần, khi không có ai ở đó, cô phải gọi anh là Hứa Ngôn.

Nhưng cô vẫn gọi anh là anh trai.

Video vẫn đang phát, đó là một cảm giác đau đớn gần như tự hành hạ.

Nhưng Hứa Ngôn phải xem.

Anh cần những hình ảnh như vậy để k*ch th*ch thần kinh, giữ cho mình luôn có cảm giác hưng phấn.

Bằng không, cuộc sống của anh sẽ tàn lụi như con cá chết.

Ngoài video, tất nhiên, cũng có âm thanh.

Vì vậy, thỉnh thoảng vào ban đêm, anh cũng có thể nghe thấy tiếng thở của cô trong chăn, anh thích giữ nhịp điệu vui vẻ cùng cô.

Tất nhiên, anh cũng nghe được tất cả những cuộc trò chuyện của Hứa Yên và Đoạn Tự Lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!