Chương 45: Cá mập đen vây

Biệt thự nhà họ Đoạn nằm lưng chừng núi Minh Nguyệt, là một toà biệt thự kiểu Âu đã có từ nhiều năm trước.

Đoạn Tự Lý bước vào phòng.

Đoạn Minh Đài đang ngồi trên ghế sofa, cẩn thận lau chùi khẩu súng săn mới mua đến sáng bóng.

Trên gương mặt anh ta là nét từng trải của một người đàn ông trung niên, khóe miệng để lại một chòm râu nhỏ, đôi mắt bị cặp kính gọng vàng có độ cận khá cao làm cho trông càng thêm nhỏ.

Đoạn Tự Lý và Đoạn Minh Đài thực chất không giống nhau chút nào, mẹ của Đoạn Tự Lý là Nga Kiều, dù anh có mái tóc và đôi mắt đen, nhưng đường nét khuôn mặt lại sắc sảo và sâu hơn. Trong khi đó, nét mặt của Đoạn Minh Đài lại khá phẳng và thuần phương Đông.

Ngay khi Đoạn Tự Lý vừa bước vào, khẩu súng vừa được lau bóng loáng trong tay Đoạn Minh Đài đã âm thầm nhấc lên, chĩa thẳng vào anh.

Vẻ mặt Đoạn Tự Lý không hề thay đổi, bước chân cũng chẳng hề ngừng lại, anh tiến thẳng đến trước mặt Đoạn Minh Đài.

"Tô Ý Chi là do cậu sắp xếp đúng không?" Đoạn Minh Đài chỉ hỏi đúng một câu.

Đoạn Tự Lý không giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Đúng vậy."

Tiếng "đoàng" vang lên như sấm nổ bên tai.

Chiếc bình hoa cổ phía sau Đoạn Tự Lý vỡ tan tành theo tiếng súng.

Một vết đạn sượt qua má trái anh, để lại một đường máu mảnh.

Dòng máu tươi chảy dọc trên làn da trắng lạnh của anh.

Dù chỉ cách một bước là mất mạng, nhưng Đoạn Tự Lý vẫn bình tĩnh như không, hoặc cũng có thể là đã quen, chỉ đưa tay lên lau đi vết máu trên má.

Anh nhìn Đoạn Minh Đài, vẫn mỉm cười: "Anh bình tĩnh lại chưa?"

Tay cầm súng của Đoạn Minh Đài vững như đá, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào anh mà không trả lời.

Đoạn Tự Lý đi đến chiếc ghế đơn đối diện Đoạn Minh Đài, ung dung ngồi xuống, tay đặt hờ lên lưng ghế: "Nếu anh bình tĩnh rồi, chúng ta nói chuyện."

Ánh mắt Đoạn Minh Đài nặng nề đổ lên người anh. Mãi đến lúc này, anh ta mới thực sự quan sát lại người đang ngồi trước mặt mình.

Không còn là cậu bé ở Moscow ngày nào, vừa khóc vừa đòi về nước, bị anh ta dí súng vào trán liền sợ đến quên cả khóc nữa.

Đoạn Tự Lý không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Tô Tuấn Thành đã tìm lại được cô cháu gái ruột tưởng đã chết hơn mười năm – Tô Ý Chi."

"Không phải cậu "giúp" ông ta tìm lại à?" Đoạn Minh Đài lạnh giọng. "Tính toán giỏi đấy, Tự Lý."

"Anh không tự hỏi xem, tại sao lão già đó thà chia một nửa tài sản cho cô cháu gái ấy, chứ nhất định không chịu giao hết cho anh?" Giọng Đoạn Tự Lý mang chút giễu cợt, "Chẳng qua là muốn để lại đường lui cho con gái ruột Tô Vãn An mà thôi."

"Tên ngốc đó muốn làm gì thì kệ ông ta, liên quan gì đến tôi."

"Nhưng tôi thì không muốn mãi mãi chỉ làm quân cờ trong tay anh. Tập đoàn nhà họ Tô, tôi cũng muốn."

"Cậu muốn quá nhiều rồi đấy."

"Giữa hai anh em chúng ta, anh muốn sau này sẽ hợp tác, hay trở mặt?" Đoạn Tự Lý nhìn thẳng vào mắt anh ta, đưa ra lựa chọn.

Đoạn Minh Đài không đáp, để anh tiếp tục.

"Anh, nếu chúng ta bắt tay, nhà họ Đoạn có thể tiến thêm một bước lớn. Phía nhà họ Tô, chúng ta cùng chung một chiến tuyến. Bây giờ Tô Ý Chi đã quay lại, một nửa sản nghiệp bên đó đã nằm trong tay tôi. Trong mắt Tô Tuấn Thành, tôi và Tô Vãn An là một thể. Còn nửa kia…"

Anh ngừng lại một chút rồi tiếp, "… sẽ là của anh."

"Cậu nghĩ tôi sẽ dung túng cho cậu tiếp tục như vậy?" Đoạn Minh Đài ánh mắt lạnh buốt, khí áp quanh người đè nén.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!