Trên chuyến bay trở về, các bạn học của cô đều đang bàn tán về những chuyện liên quan đến Tô Vãn An.
Lộ Kỳ là người tức giận nhất, vì Thích Ấu Vy, cậu ta có lý do để ghét Tô Vãn An hơn ai hết: "Nhà họ Tô lại có thể mua chuộc được Chu Vũ Nhu! Buộc cô ấy phải thay đổi lời khai, nhận rằng lúc đó không có chuyện gì xảy ra, thật là… có tiền là có thể che trời che đất!"
Thích Ấu Vy vẫn đang xem lại video buổi họp báo: "Chu Vũ Nhu chẳng nói mấy câu, toàn bộ đều là mẹ cô ấy phát biểu, nói như thể tận mắt chứng kiến vậy."
"Chắc chắn đã bị mua chuộc rồi, tôi cược một vạn!"
Thích Ấu Vy liếc nhìn Hứa Yên, cô đang nhắm mắt nghỉ ngơi, rồi đưa tay vén tóc cô, sau đó ra hiệu cho Lộ Kỳ im lặng: "c** nh* giọng thôi, đừng làm phiền Yên Yên nghỉ ngơi."
Lộ Kỳ lập tức hạ thấp giọng: "Sao phải bay về cùng nhau hôm nay, theo tôi thấy, cứ để ở lại Hongkong nghỉ ngơi, khi nào hạ sốt rồi hãy về."
Hứa Yên khẽ mở mắt: "Không sao, chỉ là hơi mệt, ngoài ra cũng không cảm thấy quá khó chịu."
"Ừ, không có gì đau đớn hơn việc Tô Vãn An được thả ra ngoài." Lộ Kỳ tự giễu, nửa đùa nửa thật nói, "So với chuyện này, sốt nhẹ cũng chẳng là gì."
Thích Ấu Vy vỗ nhẹ vào cậu ta: "Cậu đừng có nhắc cái tên đáng ghét đó nữa, nghe thôi đã thấy bực."
Lộ Kỳ che miệng lại, im lặng.
…
Mùa đông ở HongKong Maâco lạnh lẽo và gió mạnh.
Đặc biệt là sau cơn mưa, có một cảm giác lạnh đến thấu xương, khiến ai cũng rùng mình.
Sau khi xuống máy bay, Cao Minh Lãng vội vàng đến, nói rằng sẽ đưa Hứa Yên về nhà.
Thích Ấu Vy và Lộ Kỳ đỡ Hứa Yên, từ chối Cao Minh Lãng một cách cứng rắn.
Cao Minh Lãng lo lắng nhìn cô: "Vậy… để tôi đưa các cậu về trường nhé."
Đường Thận bước tới, kéo Cao Minh Lãng đi: "Thôi được rồi, có hai người họ chăm sóc, cậu lo lắng gì nữa. Đi đi, tài xế nhà tôi đến đón rồi, lên xe đi."
Nói xong, cậu ta đẩy Cao Minh Lãng vào chiếc Mercedes của mình, mặc cho cậu ta quay đầu nhìn lại.
"Anh trai cậu đến đón cậu à?" Thích Ấu Vy hỏi Hứa Yên.
Cô lắc đầu: "Hứa Ngôn về Thiện Bang rồi, giúp bố xử lý công việc."
"Ơ? Thế cậu về nhà một mình sao mà được?"
Thích Ấu Vy đang định đề nghị để Hứa Yên cùng về trường với mình, thì một chiếc xe Maybach màu đen chạy đến trước mặt ba người.
Cửa xe mở ra, một tài xế mặc bộ vest đen bước xuống, lịch sự nói với Hứa Yên: "Hứa tiểu thư, mời lên xe."
Hứa Yên nhận ra đó là tài xế của Đoạn Tự Lý, anh ấy tên là Tề Mặc.
Nhưng Thích Ấu Vy và Lộ Kỳ không biết, họ nhìn nhau, Thích Ấu Vy hỏi: "Yên Yên, là người nhà cậu đến đón à?"
Hứa Yên liếc nhìn Tề Mặc, anh có vẻ hiền hòa, mang nụ cười lịch thiệp.
Là ý của Đoạn Tự Lý.
"Ừ, vậy tôi về trước nhé."
"Cậu có người nhà ở nhà chăm sóc không?"
"Có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!