Chương 37: Hệ c.ấ.m d.ụ.c

Hứa Yên xuống lầu, trở về nhà.

Cửa phòng Hứa Ngự Đình mở toang, còn cửa phòng Hứa Ngôn thì đóng kín.

"Yên Yên, qua đây." Giọng bố vang lên từ phía căn phòng đang mở.

Hứa Yên tuy không tình nguyện nhưng cũng không dám trái ý, đành phải bước vào.

Trên chiếc ghế đơn cạnh cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, Hứa Ngự Đình gập cuốn sách trên tay lại, nhìn cô rồi hỏi: "Có phải anh trai không chăm sóc tốt cho con không?"

"Không đâu ạ, bố." Hứa Yên lập tức lắc đầu phủ nhận. "Anh rất tốt, không có gì không ổn cả."

"Nếu nó không chăm sóc được con, thì để người khác làm thay. Để nó quay về giúp bố xử lý công việc ở công ty. Dạo này, công ty đang mở rộng thị trường nước ngoài, đúng lúc thiếu người." Giọng điệu của Hứa Ngự Đình vẫn được xem là ôn hòa.

Hứa Yên lập tức hoảng hốt.

Cô biết, câu đầu chỉ là cái cớ, còn điều ông thực sự muốn, chính là câu phía sau.

"Con… con lớn rồi, có thể tự chăm sóc bản thân." Cô vội gạt bỏ khả năng để người khác đến "chăm sóc" hay nói đúng hơn là giám sát, rồi cố giữ bình tĩnh hỏi: "Anh… anh nói gì ạ?"

"Đương nhiên là không chịu rồi." Hứa Ngự Đình hừ nhẹ. "Nói là đã quen với môi trường bên này, muốn ở lại, sau này còn định thi đại học ở đây. Đúng là con trai lớn thì không giữ được."

Nghe giọng ông không mang nhiều giận dữ, Hứa Yên mới lấy hết can đảm, giọng nhỏ nhẹ: "Hệ thống giáo dục trong nước chắc chắn tốt hơn ở Thiện Bang. Anh ở lại học hành, sau này sẽ càng giúp được bố nhiều hơn. Hơn nữa, bố vẫn luôn muốn mở rộng thị trường trong nước mà, thật ra cũng không cần bố phải đến thường xuyên, có gì…"

Cô thận trọng quan sát vẻ mặt Hứa Ngự Đình. "Có gì bố cứ giao cho anh ấy xử lý. Để anh ấy tự mình học cách quản lý công việc, có lẽ còn tốt hơn là bắt anh quay về Thiện Bang."

Hứa Ngự Đình dường như không nghĩ quá nhiều, ánh mắt trầm xuống, đầu ngón tay khẽ gõ lên bìa sách, suy ngẫm lời cô vừa nói.

Tim Hứa Yên đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Mau ra ngoài đi." Cuối cùng, sau một lúc im lặng, Hứa Ngự Đình cũng lên tiếng. "Để bố suy nghĩ thêm."

"Vâng ạ, bố nghỉ sớm nhé."

"Ừ."

Hứa Yên bước ra khỏi phòng, chân tay gần như mềm nhũn. Cô chẳng buồn để ý đến lễ nghi gì nữa, loạng choạng chạy đến cửa phòng Hứa Ngôn, rồi đẩy mạnh cánh cửa.

Anh đang ngồi bên khung cửa sổ, tay ôm chặt lấy đôi gối co lại, cả khuôn mặt vùi trong đó.

Cảm giác bất lực như bị rút cạn hết sinh lực.

Tinh thần suy sụp.

Tiếng mở cửa khiến anh ngẩng đầu, nhìn về phía Hứa Yên.

Giống như vừa trải qua một cơn bão táp âm thầm, ánh mắt mang đầy tổn thương.

"Anh." Hứa Yên khép cửa lại sau lưng.

"Yên Yên, vừa rồi anh không cố ý, không phải anh muốn bắt nạt em…" Giọng Hứa Ngôn khàn đặc, vội vã muốn giải thích. "Là vì…"

Chưa đợi cậu nói hết, cô đã gần như quỳ sụp xuống bên cửa sổ, nắm chặt tay Hứa Ngôn: "Anh hứa với em là anh sẽ không đi, dù bố có bắt anh về Thiện Bang, anh cũng không đi. Anh sẽ ở lại, đúng không?"

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, giọng run run, đôi mắt đen lay láy đẫm nước dán chặt vào anh, đầy rẫy nỗi sợ hãi.

Giống như một chú nai con bị thương, lạc đường nơi rừng sâu, không còn lối thoát.

Toàn bộ hy vọng, cô dồn hết lên người duy nhất có thể che chở cho mình lúc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!