Tại phòng riêng yên tĩnh của một quán cà phê gần trường, Hứa Yên đã đợi được Hứa Ngôn, bên cạnh anh còn có một nam sinh đeo kính gọng vuông.
Trong cuộc gọi trước đó, cô đã kể sơ lược tình hình với Hứa Ngôn. Chàng trai đeo kính này, hẳn là cao thủ máy tính mà anh đưa tới hỗ trợ.
Cậu ấy nhận lấy chiếc máy tính xách tay từ Hứa Yên, gõ lạch cạch trên bàn phím, bắt đầu kiểm tra nhật ký dữ liệu hệ thống của cô.
Hứa Ngôn đi tới quầy gọi cho cô một cốc sữa nóng, ngồi xuống bên cạnh kiên nhẫn chờ đợi. Không lâu sau, chàng trai đẩy laptop về phía Hứa Yên, nói:
"Cậu bị người ta động tay vào file powerpoint này rồi."
Hứa Yên nhìn kỹ, đúng là bản powerpoint dùng trong lễ trao học bổng doanh nhân mà Đoạn Tự Lý đã giao cho cô chuẩn bị.
"Có vấn đề gì vậy?"
"Bên trong powerpoint, bị cài virus."
Hứa Ngôn chen vào: "Loại virus nào?"
"Gọi là PDS, cực kỳ khó phát hiện." Chàng trai đeo kính lướt nhanh qua bản thảo powerpoint, "Nhìn bề ngoài không có vấn đề gì cả, người bình thường tuyệt đối không nhận ra."
"Virus đó có tác dụng gì?"
"Đây là virus dạng mẹ con. Hiện tại máy tính của cậu chứa virus con, chỉ khi tiếp xúc với virus mẹ thì hiệu ứng mới được kích hoạt."
Cậu ta cố gắng dùng lời lẽ dễ hiểu để giải thích: "Virus mẹ có thể nằm trong một máy tính khác. Nếu cậu copy file powerpoint này sang máy chứa virus mẹ, rồi mở powerpoint và lật đến trang có virus con, virus sẽ lập tức phát tác và khiến máy tính bị nhiễm."
"Nhiễm rồi thì sao?" Hứa Yên hỏi.
Nam sinh kia lắc đầu: "Bây giờ vẫn chưa thể xác định. Tôi cần sao lưu lại powerpoint này để mang về nghiên cứu thêm. Cấu trúc mã virus không phức tạp lắm, nếu tìm được nguồn gốc thì có thể dựng lại một bản virus mẹ, đến lúc đó sẽ biết hiệu ứng cụ thể."
Hứa Yên gật đầu: "Vậy làm phiền cậu nhé."
Cậu ta lấy ra một chiếc USB chuyên dụng, sao chép bản powerpoint bán thành phẩm từ máy Hứa Yên.
"Mất bao lâu?" Hứa Ngôn hỏi.
"Không chắc, có thể cần đến một tuần."
"Tối nay." Giọng Hứa Ngôn cứng rắn, "Tôi muốn có câu trả lời trong tối nay."
"Nhưng mà tối nay thì…" Cậu ta ngập ngừng, "Thời gian hơi gấp."
"Nếu cậu giúp tôi tìm ra được trong tối nay, toàn bộ học phí cấp ba lẫn đại học bốn năm tới của cậu, tôi lo."
Cậu thiếu niên mở to mắt, ngẩn người mất vài giây, sau đó gật đầu lia lịa: "Được, anh Hứa Ngôn! Trước mười hai giờ đêm, sẽ có kết quả!"
Dứt lời, cậu ta lập tức rời đi.
Hứa Yên cùng Hứa Ngôn quay về Hồ Quang Tự, chờ đợi phản hồi từ chàng trai đeo kính.
"Nếu văn phòng có camera, tra xem ai làm chuyện đó chắc không khó." Hứa Ngôn đưa ra ý kiến.
"Văn phòng thì không có, nhưng hành lang của Hội học sinh có." Hứa Yên đáp, "Em đã hỏi qua rồi, bên phòng giám sát nói, camera hành lang đã hỏng hơn nửa năm. Chắc hẳn Mạnh Phàm Nhất đã kiểm tra trước nên mới dám làm chuyện đó."
Hứa Ngôn nhìn cô: "Mạnh Phàm Nhất?"
"Ừ, là cậu ta." Hứa Yên mở đoạn video từ máy tính, "Máy của em chỉ cần bật lên là chế độ giám sát sẽ khởi động toàn thời gian."
Trong đoạn ghi hình lúc 12:20 trưa, quả nhiên, Mạnh Phàm Nhất lén lút ngồi vào máy tính của cô, cắm một chiếc USB màu đen và thực hiện hành động đáng ngờ. Vẻ mặt căng thẳng, liên tục liếc nhìn về phía cửa, toàn bộ quá trình chưa tới hai phút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!