Chương 30: Đừng động

Hứa Yên mở cửa, quả nhiên thấy Đoạn Tự Lý đứng bên ngoài.

Cậu chắn mất ánh sáng từ hành lang sau lưng, đôi mắt đen láy nhìn thẳng tới, sâu thẳm lạnh lùng xen lẫn vẻ kiêu ngạo, khiến người ta có cảm giác khó đến gần.

Tim Hứa Yên đập loạn nhịp, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cô cẩn trọng quay đầu liếc nhìn phòng Hứa Ngôn, hạ thấp giọng, nói khẽ: "Anh tôi ngủ rồi, có chuyện gì không?"

"Không tìm anh cậu."

Nói rồi, Đoạn Tự Lý đã nghiêng người chen vào trong, thái độ quen thuộc như thể về nhà mình: "Vào phòng cậu."

Hứa Yên sợ Hứa Ngôn bất ngờ mở cửa ra bắt gặp cảnh này, chẳng kịp suy nghĩ nhiều, vội kéo Đoạn Tự Lý vào phòng mình, đóng cửa lại rồi khóa trái.

Lưng cô tựa lên cánh cửa, mãi mới trấn tĩnh lại.

Đoạn Tự Lý không hề khách sáo, ngồi thẳng xuống mép giường cô, chống hai tay ra sau trên lớp chăn mềm mại, ung dung quan sát từng hành động liên tiếp của cô.

"Chúng ta làm gì cũng phải lén lút giấu anh cậu à?" Cậu cất giọng chậm rãi.

"Chúng ta chẳng làm gì cả." Hứa Yên đứng cạnh cửa, vẫn cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

"Người luôn muốn làm gì đó, là cậu đấy."

Hứa Yên hoàn toàn bất lực với cậu, bất đắc dĩ hỏi: "Muộn thế rồi, cậu đến tìm tôi làm gì?"

"Ngủ." Vừa nói, cậu đã nghiêng người nằm xuống giường cô, vùi mình vào lớp chăn thơm tho, mềm mại, mang theo mùi hương ngọt dịu. "Một mình khó ngủ."

"Không được!"

"Sao lại không được?"

"Đoạn Tự Lý, tôi còn chưa đồng ý với cậu…"

"Tôi nói rồi." Đoạn Tự Lý ngắt lời, "Chỉ ngủ thôi."

Hứa Yên biết rõ, chuyện cậu đã quyết thì chẳng ai có thể lay chuyển.

Cô đành bước sang phía bên trái giường, chỗ đó trải một tấm thảm lông thỏ mềm mại, trên thảm còn đặt mấy con gấu bông, đúng kiểu thế giới nhỏ xinh của con gái.

Cô ôm lấy chiếc gối ôm màu xanh lá to gần bằng mình, co chân nằm nghiêng sát mép thảm, quay lưng lại phía giường, giọng nghèn nghẹn: "Tốt nhất là cậu đi trước khi anh tôi phát hiện."

"Nếu không thì sao?"

"Nếu không, anh ấy sẽ sống chết với cậu."

Đoạn Tự Lý lăn tới mép giường, hơi nhổm người lên, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang nằm co ro dưới thảm, trong mắt hiện rõ vẻ dò xét…

"Hai anh em cậu… rốt cuộc đang giấu chuyện gì vậy?"

Tim Hứa Yên khẽ run, biết Đoạn Tự Lý chưa từng hết nghi ngờ.

Cô ngẩng đầu nhìn cậu, cố ý ra vẻ giận dỗi: "Cả anh ruột tôi mà cậu cũng ghen? Đoạn Tự Lý, cậu còn dám nói là chưa từng rung động?"

"Tôi chưa bao giờ phủ nhận." Đoạn Tự Lý nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, hoàn toàn khác với vẻ lạnh nhạt xa cách thường ngày, "Với cậu, tôi rung động từ rất sớm rồi."

Hứa Yên sững người, quả thực trong mắt cậu có thứ gì đó chân thành, như vừa tháo bỏ lớp phòng bị.

Chỉ là thoáng qua rất nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!