Chương 28: Chữa lành

Cả ngày hôm ấy, Hứa Yên đều như người mất hồn, không thể tập trung.

Không còn như hôm qua, tỉ mỉ chuẩn bị, gội đầu, trang điểm, chọn quần áo…

Hôm nay, cô chỉ đối phó qua loa, mặc một chiếc váy lanh kiểu Mori thường ngày, không trang điểm, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú mang vẻ nhợt nhạt tự nhiên.

Đoạn Tự Lý tất nhiên nhận ra sự hờ hững ấy.

Bởi gần như chẳng có cô gái nào dám tỏ ra hờ hững với cậu, dù là Tô Vãn An, người đã quá thân thiết, mỗi khi xuất hiện trước mặt cậu, hay thậm chí chỉ có thể chạm mặt thoáng qua, cũng đều chỉnh chu, chỉn chu từ đầu đến chân, đảm bảo bản thân luôn hiện diện trước mắt cậu với dáng vẻ hoàn hảo nhất.

Trước khi vào rạp chiếu phim, Đoạn Tự Lý đã thấy Hứa Yên ngẩn ngơ rất lâu, rồi dừng lại: "Nếu không có tâm trạng thì thôi. Tôi cũng không rảnh đến mức nhất định phải đi xem phim với cậu."

Hứa Yên nhìn cậu, đôi mắt như hạnh nhân trong veo.

"Xem gì cơ?"

"Đoạn Tự Lý, cậu có phải là kiểu người luôn đòi hỏi những người xung quanh cậu lúc nào cũng phải ở trong trạng thái tốt nhất, tràn đầy năng lượng, không được phép có tâm sự gì đúng không?"

Hứa Yên nhạy cảm nhận ra nhu cầu của cậu. "Nói cách khác, mọi người đều phải xoay quanh cậu, lấy cậu làm trung tâm của thế giới?"

Câu hỏi ấy khiến Đoạn Tự Lý sững lại.

Cậu chưa từng nghĩ đến điều đó.

Nhưng… hình như đúng thật.

Ít nhất thì những người khác, Tô Vãn An, Đường Thận, Cao Minh Lãng và cả đám bạn của cậu, không ai chất vấn cậu như vậy.

Không ai, cũng chẳng ai dám.

Từ lâu bọn họ đã mặc nhiên coi cậu là trung tâm, ngay cả Đường Thận, người thẳng thắn, ăn nói sắc lẹm, nhưng khi đứng trước mặt Đoạn Tự Lý, cũng đều cung kính.

Bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào cũng sẽ không dễ dàng để lộ trước cậu.

Cậu quả thực là trung tâm của thế giới.

"Không ai có thể mãi tràn đầy năng lượng, mãi vui vẻ." Hứa Yên nhìn cậu, giọng bình thản. "Ai rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, chán nản. Cậu phải học cách chấp nhận rằng bạn bè của mình cũng có những thời điểm tụt dốc, trừ khi cậu vốn không xem họ là bạn, hoặc trong mắt cậu, họ chỉ là cấp dưới."

Đoạn Tự Lý chống khuỷu tay lên lan can lạnh buốt, ánh mắt mang theo hứng thú nhìn cô: "Biết đâu, tôi cũng chỉ xem cậu là cấp dưới."

Hứa Yên không né tránh ánh mắt ấy: "Vậy cuộc hẹn hôm nay của cậu là gì? Ban phát à?"

Đoạn Tự Lý không đáp.

Hứa Yên cũng đã quá mệt mỏi, những cảm xúc dồn nén suốt hai ngày nay như rơi nặng xuống đáy lòng, mãi không trút bỏ được.

Cô chỉ thấy kiệt sức, cảm giác mệt mỏi như muốn nhấn chìm cô hoàn toàn.

Nhìn thiếu niên trước mặt, người lúc nào cũng như đứng trên mây, kiêu ngạo nhìn xuống tất cả, Hứa Yên xoay người bỏ đi.

Không muốn nói thêm lời nào nữa.

Nhưng lần này, Đoạn Tự Lý không đứng yên dửng dưng như mọi khi, cũng không thờ ơ nhìn theo bóng lưng cô rời đi.

Ngay lúc cô sắp bước qua cánh cửa xoay của trung tâm thương mại, cậu đuổi theo, đưa tay nắm lấy cô.

Tay trượt, chỉ giữ lại được vạt áo.

Cậu nói: "Nếu không có tâm trạng xem phim, thì làm chuyện khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!