Chương 26: Người mà cô căm hận

Hôm nay Tô Vãn An quyết tâm phải cho Hứa Yên biết thế nào là lợi hại.

Cô ta đã học bi

-a suốt nửa năm nay, thậm chí thầy của cô ta là một tuyển thủ chuyên nghiệp vừa vô địch giải đấu ở khu vực HongKong Macao cũng từng khen cô ta có năng khiếu và đánh rất tốt.

Những người chơi nghiệp dư như Đường Thận hay Cao Minh Lãng thường chỉ là "bao cát" cho cô ta luyện tay.

Đối phó với Hứa Yên? Với cô ta, chỉ là chuyện nhỏ.

Huống hồ lần này còn có Đoạn Tự Lý đứng xem một bên, đây chính là sân khấu lý tưởng để cô ta tỏa sáng!

Tô Vãn An nhất quyết phải so tài với Hứa Yên một trận. Cao Minh Lãng lo lắng hỏi Hứa Yên: "Cậu ổn chứ?"

"Thử xem sao." Hứa Yên khiêm tốn đáp, "Cũng lâu rồi tôi không chơi."

"Thua cũng không sao đâu, đừng áp lực quá. Nếu không uống được thì để tôi uống thay, tửu lượng của tôi tốt lắm." Cao Minh Lãng vỗ ngực cam đoan.

Trì Hoan Ý nghe thế thì không chịu: "Không được! Cá cược thì phải chịu, sao có chuyện uống thay?"

"Trì Hoan Ý, cậu đừng quá đáng thế chứ!" Cao Minh Lãng bắt đầu tức giận, "Đều là bạn học mà, có cần phải khắt khe vậy không!"

Tô Vãn An dùng khăn lau đầu gậy, giọng điệu điềm tĩnh: "Luật là luật, ai cũng như nhau. Nếu tôi thua, tôi cũng sẽ uống."

Hứa Yên khẽ gật đầu: "Được thôi."

Tô Vãn An tự tin bước lên, cú khai bóng rất mượt, những quả bóng đỏ và bóng màu lập tức văng ra khắp bàn*.

*Bi

-a trong truyện nhắc đến là snooker.

Quả đúng là đã học qua bài bản, đường đi của bóng chính xác, lực đánh vừa phải.

Từng quả, từng quả, cô ta lần lượt đánh rơi bóng đỏ rồi bóng màu vào lỗ.

Ngay từ đầu đã ghi được kha khá điểm!

"Lợi hại thật đấy!"

"Vãn An xuất sắc quá!"

"Nữ thần bi-a!"

Nhóm bạn thân bên cạnh cô ta phấn khích reo hò.

Trong mắt Tô Vãn An ánh lên vẻ đắc ý, cô ta liếc nhìn Cao Minh Lãng và Hứa Yên một cái.

Cao Minh Lãng căng thẳng thay cho Hứa Yên, không ngừng an ủi: "Không sao đâu, đừng lo, cứ chơi thoải mái."

"Ừ."

Trên bàn bóng cũng không còn nhiều bóng, Tô Vãn An đã dễ dàng giành được mấy chục điểm, chiếm ưu thế rõ rệt.

Đến lượt Hứa Yên, tình thế chẳng mấy khả quan.

Những bóng đỏ mà Tô Vãn An để lại đều nằm ở vị trí rất khó, hoặc là dính sát mép bàn, hoặc bị các bóng màu vây quanh.

Hầu như không có đường tấn công tốt nào cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!