Trời u ám, không khí ngột ngạt.
Một trận mưa lớn sắp ập đến.
Hứa Yên bước vào tiệm bánh ngọt đối diện cổng trường.
Hương ngọt dịu dàng lan tỏa trong không khí, cô cẩn thận chọn lựa trong tủ kính, cuối cùng chọn một miếng bánh mousse điểm vài quả dâu tươi đỏ mọng, dặn nhân viên đóng gói cẩn thận trong hộp quà.
Cúi đầu, cô nhắn tin cho Hứa Ngôn: "Anh, tối nay đừng đợi em, em bắt taxi về."
Hứa Ngôn lập tức trả lời: "Ừ."
Cô ngồi xuống một góc gần cửa sổ sát đất, lớp kính trong suốt phản chiếu hình bóng vội vã của người qua đường bên ngoài.
Trời càng lúc càng tối.
Ngồi chưa được bao lâu, một cảm giác kỳ lạ len lỏi sau lưng, như có ai đó đang nhìn chằm chằm.
Hứa Yên lấy hộp phấn ra, giả vờ dặm lại lớp trang điểm, qua gương soi thấy hai nam sinh đang đứng bên quầy trưng bày bánh kem không xa.
Chẳng có ý định mua gì, ánh mắt cứ liên tục liếc về phía cô.
Cô liền gập phấn lại.
Lúc ấy mới hiểu ra vì sao Đoạn Tự Lý lại đích thân đưa cô về.
Lần trước trong chuyện của Mạnh Phàm Nhất, cô tham gia không ít.
Với tính cách hẹp hòi của Mạnh Phàm Nhất, lần này bị thiệt thòi nặng nề lại không thể làm gì được Đoạn Tự Lý, chẳng lẽ không thể ra tay với một vai phụ như cô?
Nhưng Hứa Yên không hề hoảng loạn, chỉ bình tĩnh chờ đợi.
Chốc lát sau, chiếc Maybach đen rời cổng trường.
Từ trước đến nay nhà trường không cho phép xe ô tô của học sinh ra vào, chỉ có Đoạn Tự Lý là ngoại lệ duy nhất, có thể để tài xế lái xe thẳng vào sân trường đưa đón.
Hứa Yên chưa từng nghĩ rằng Đoạn Tự Lý làm tất cả những chuyện đó, trở thành Chủ tịch Hội học sinh, để học sinh lớp CDE vào ban chấp hành là vì cái gọi là "công bằng".
Cậu không bao giờ từ chối những đặc quyền đem lại sự thuận tiện vượt xa người thường.
Nhìn quanh toàn bộ ban chủ tịch hội học sinh, hầu hết đều là người của cậu.
Sau lần sóng gió này, những cộng sự mới được đề bạt lại càng trung thành tuyệt đối, tận tâm tận lực.
Đó mới là điều cậu cần.
Còn chuyện xử lý Mạnh Phàm Nhất, tuyệt đối không phải vì cậu ta phá hoại sự công bằng.
Mà là vì cậu ta dám thách thức quyền uy của Đoạn Tự Lý.
…
Chiếc xe dừng bên đường, Hứa Yên chạy đến mở cửa ngồi vào trong.
Tiện tay, cô đưa chiếc bánh mousse cho Đoạn Tự Lý: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi về."
Cậu không liếc nhìn chiếc bánh lấy một cái, vẫn đang trả lời tin nhắn trên điện thoại, chỉ khẽ vẫy tay ra hiệu cứ để xuống.
Không từ chối, Hứa Yên liền đặt chiếc bánh bên cạnh cặp sách của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!