Hứa Yên tránh mặt Thích Ấu Vy, rồi tìm đến Lộ Kỳ ở phòng tập trong trường.
Cô đạp xe cùng cậu ấy suốt cả buổi trưa, mong moi được chút thông tin.
Tiếc là miệng cậu ấy kín như bưng.
Dù cô hỏi thế nào, Lộ Kỳ cũng chỉ một mực lặp lại: "Thật sự là vì tôi không xoay xở nổi nữa. Mấy hôm nay huấn luyện viên mắng tôi không ít lần, bảo tôi không phân rõ chuyện nào là quan trọng, không tập trung vào việc rèn luyện."
Nếu thực sự là như thế, Hứa Yên cũng chẳng còn gì để nói.
Nhưng trong buổi họp hôm qua, liên tiếp có nhiều thành viên mới xin rút, thật khó không nghi ngờ.
"Thích Ấu Vy nói, cô ấy tự mình cắt đứt quan hệ với cậu, chỉ vì chuyện của Hội học sinh." Hứa Yên nhắc đến người mà Lộ Kỳ quan tâm nhất, "Ban đầu hứa sẽ cùng nhau vào hội, cùng vào lớp S, nhưng cậu lại đột nhiên thay đổi, cô ấy giận lắm."
Quả nhiên, câu đó có tác dụng.
Lộ Kỳ bước xuống xe đạp, lấy khăn lau mồ hôi.
Cúi đầu, vai cậu trùng hẳn xuống.
Hứa Yên lo cậu sẽ bật khóc giữa phòng tập, như thế thì thật khó xử.
May sao, con trai mà, đâu dễ gì rơi nước mắt. Cậu chỉ dùng khăn lau mạnh mặt một cái, rồi nói: "Không sao, dù gì thì trước giờ cô ấy… cũng chưa từng để tâm đến tôi."
Lộ Kỳ nói bằng giọng chán nản, "Cô ấy cần một người có thể bảo vệ mình, trước giờ vẫn vậy…"
"Chỉ cần cậu ở lại hội học sinh, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi."
"Không đâu." Lộ Kỳ bỗng xoay người lại, Hứa Yên suýt thì đâm vào, vội vàng phanh xe.
"Tôi có thể làm gì? Cùng lắm chỉ là dỗ dành sau khi mọi chuyện xảy ra! Tôi có thể đi đánh kẻ bắt nạt cô ấy không? Mẹ nó, tôi luyện ra đống cơ bắp này chẳng phải là tốn công vô ích sao!"
Cậu đột nhiên nổi giận, ném khăn lên chiếc xe đạp.
Làm Hứa Yên giật nảy mình.
"Tôi chẳng làm được gì cả, không có gia thế, cũng chẳng có năng lực. Ở nơi như Bồ Tinh, tôi chỉ có thể cúi đầu mà sống. Cô ấy chê tôi cũng là bình thường, tôi còn dám đòi hỏi gì chứ, chỉ mong cô ấy đừng ghét tôi là được…"
Cậu nhìn Hứa Yên, ánh mắt đầy bất lực: "Tôi không biết cậu từ đâu đến, cũng chẳng hiểu vì sao một tiểu thư nhà giàu như cậu lại muốn làm bạn với chúng tôi. Nhưng chúng ta… vốn dĩ là người thuộc hai thế giới khác nhau, tôi có nỗi bất lực của riêng mình, cậu đừng ép hỏi nữa."
Nói xong, Lộ Kỳ quay người bỏ đi.
Đột nhiên bị hung dữ, Hứa Yên cũng không dám đuổi theo nữa…
Không thể khai thác gì thêm từ Lộ Kỳ, Hứa Yên đành chuyển sang cái tên tiếp theo trong danh sách dự phòng.
Chàng trai ấy tên là Triệu Sóc.
Cậu ấy thì khá thẳng thắn, nói ngay có người đưa ra một mức giá khiến cậu không thể từ chối…
Chỉ cần rút khỏi Hội học sinh, tiền sẽ được chuyển vào tài khoản.
"Tôi vào hội học sinh cũng chỉ vì học bổng." Cậu ta nói bằng giọng thản nhiên, không hề giấu chuyện hoàn cảnh gia đình mình, "Học phí ở Bồ Tinh với nhà tôi mà nói đúng là con số trên trời. Giờ có người trả giúp cả ba năm, một cuộc trao đổi không lỗ, sao tôi lại không đồng ý?"
Dù lời nói có phần thực dụng, nhưng khi Hứa Yên hỏi đến người đứng sau, cậu lại lập tức ngậm miệng, không hé thêm lời nào.
Hứa Yên hiểu hoàn cảnh của cậu, nên cũng không ép nữa.
Tối hôm đó, Lộ Kỳ gọi điện đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!