Lần đầu tiên Hứa Yên nhận ra rõ ràng rằng, Đoạn Tự Lý đối với Tô Vãn An rất đặc biệt.
Không giống với cách cậu ấy giữ khoảng cách với những cô gái khác, cũng chẳng giống với cách thỉnh thoảng châm chọc cô như trước kia.
"Cậu bắt đầu để tâm tới mấy chuyện kinh doanh từ bao giờ thế?"
Nghe ra được, trong giọng nói ấy có chút trêu ghẹo.
"Tôi cũng chỉ đang nghĩ cho cậu thôi mà." Giọng Tô Vãn An mềm mại, ngọt lịm như kẹo bông, "Lần này hiệu trưởng đích thân ra mặt, chứng tỏ nhà họ Mạnh chắc chắn đã âm thầm gây áp lực rồi. Tự Lý, tôi không muốn cậu khó xử."
"Không muốn tôi khó xử, mà còn đi nói giúp cho Mạnh Phàm Nhất?"
"Ơ… không phải vậy."
"Tôi không thích việc cậu nhờ tôi giúp người con trai khác, biết chưa?"
"Ừm…" Tô Vãn An đỏ mặt ngay tức thì, vừa mân mê tay áo vừa vui đến nỗi hoa nở trong lòng, lại xen chút ngượng ngùng, "Tôi với Mạnh Phàm Nhất không có gì cả, chỉ quen em gái cậu ta thôi, thật đấy, tôi còn chưa từng nói chuyện với cậu ta nữa là, tôi bảo đảm"
"Chuyện này nói sau, tôi còn chút việc phải xử lý, không tiễn cậu được. Về một mình ổn chứ?"
"Ừm ừm ừm, tôi về được, không sao đâu."
"Về đến ký túc xá nhớ nhắn tin."
"Được!"
Dù đã cách khá xa, Hứa Yên vẫn cảm nhận được cả người Tô Vãn An lúc rời khỏi văn phòng dường như phủ đầy bong bóng hồng lấp lánh.
Dù… dù Hứa Yên từng nghe Thích Ấu Vy nói qua một câu, bảo rằng Tô Vãn An gửi cả chục tin cho Đoạn Tự Lý mà chưa chắc đã nhận được một tin trả lời.
Hứa Yên từng hỏi sao cô ấy biết, Thích Ấu Vy đáp: "Chỉ cần Đoạn Tự Lý trả lời một lần thôi là cô ta chụp màn hình đăng lên khoe liền."
Thế nhưng mỗi lần gặp nhau, cậu ấy lại luôn dành cho cô ấy một sự dịu dàng vừa đủ.
Nếu không thì làm sao có thể khiến Tô Vãn An bao năm qua vẫn một lòng một dạ với cậu ấy.
Cũng phải gọi là "có thủ đoạn" thật.
Sau khi Tô Vãn An rời đi, Hứa Yên gõ cửa văn phòng…
"Chủ tịch, có việc gì cần tôi giúp không? Việc gì cũng được."
Đoạn Tự Lý ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua cô.
Cô đứng bên cửa, dáng vẻ thanh thoát.
"Có." Ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt cô thêm hai giây, rồi mới dời đi, cúi xuống tiếp tục đọc sách, "Đừng để xảy ra sai sót trong công việc, có nhiều người đang nhắm vào vị trí của cậu đấy."
"Nhưng cậu có giao cho tôi việc gì đâu." Hứa Yên bĩu môi, giọng nhỏ như mèo kêu. Nói được nửa câu, cô bỗng sực hiểu ra điều gì, mắt sáng rực lên, "Không phải cậu cố ý không giao việc cho tôi đấy chứ? Sợ người ta bắt lỗi tôi à?"
Đoạn Tự Lý bật cười vì trí tưởng tượng của cô: "Cậu nghĩ vậy cũng được."
Tất nhiên Hứa Yên biết, chỉ là gần đây cậu ấy bận đến mức chân không chạm đất, hoàn toàn không có thời gian để tâm đến cô mà thôi.
Cô bước đến bàn làm việc rộng của cậu, chống tay lên mép bàn, hơi cúi người:
"Đoạn Tự Lý, người nhường chỗ cho Mạnh Phàm Nhất chắc chắn không phải là tôi, đúng không?"
"Chỉ có tôi mới có thể khiến cậu rời đi." Đoạn Tự Lý vung tay hất sợi tóc rơi xuống mu bàn tay mình, "Trước khi điều đó xảy ra, không ai có thể chen vào được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!