Chương 20: Cười giả

Đoạn Tự Lý không trả lời câu hỏi của Hứa Yên, gần đó có một phòng khám thú y 24h.

Vào đến nơi, Hứa Yên vẫn ôm chặt chiếc lồng vận chuyển, không chịu buông tay.

Đoạn Tự Lý cũng không ép, chỉ quay sang nói với y tá trực: "Làm phiền bác sĩ xem giúp chân sau của con mèo này."

Y tá đang gục trên bàn ngủ gật, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một cậu thiếu niên rất điển trai đẩy cửa bước vào, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, cô vội nhấc điện thoại nội bộ gọi bác sĩ đến.

Hứa Yên ngập ngừng đưa chiếc lồng cho nhân viên y tế, sau khi xác nhận nhiều lần, mới đồng ý làm phẫu thuật cắt chân sau.

Mọi việc xong xuôi, khi hai người bước ra khỏi phòng khám, đã gần nửa đêm.

Hứa Yên đuổi theo Đoạn Tự Lý: "Chủ tịch, nếu sau khi chữa xong nó lại bỏ chạy thì sao?"

"Giờ mới nghĩ đến chuyện đó." Đoạn Tự Lý không dừng bước, giọng nhàn nhạt, "Muộn rồi."

"Không thể để nó chạy về đó nữa, tối nay cậu đã đứng ra bảo đảm, nếu lại có học bị mèo cào, uy tín của Hội học sinh và cả cậu đều sẽ bị ảnh hưởng."

Đoạn Tự Lý nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái.

Cô gái nhỏ cau mày, đang vắt óc suy nghĩ: "Con mèo như thế này chắc cũng không có ai muốn nhận nuôi đâu, nếu thật sự không còn cách nào khác, thì gửi nó đi xa một chút, mấy trăm, mấy nghìn cây số cũng được, tôi không tin nó vẫn quay lại được."

"Để sau hãy nói." Đoạn Tự Lý sải chân ngồi lên yên xe mô tô, quay đầu nhìn cô, "Đi không?"

"À, đi chứ."

Hứa Yên leo lên ghế sau một cách rất thuần thục, không còn lúng túng như lần đầu tiên nữa.

Đêm tối như mực, đường phố vắng lặng, làn gió đêm nhẹ nhàng lướt qua.

Xe chạy không nhanh, Hứa Yên vẫn lặng lẽ nắm lấy vạt áo bên hông cậu.

Cơ thể thiếu niên nóng rực, cô ngẩng đầu nhìn sống lưng thẳng tắp và chiếc cổ thon dài của cậu.

Cho đến khi, vầng trăng sáng mờ ảo nơi xa dần nhô lên, treo lơ lửng nơi cuối con đường.

Ánh sáng lờ mờ làm mờ đi những đường nét sắc sảo của cậu.

Hứa Yên lập tức thoát ra khỏi khoảnh khắc mơ hồ ấy.

Ánh mắt trở nên điềm tĩnh.

Âm u, nhưng kiên định.

Về đến căn hộ Hồ Quang Tự, cứ nghĩ Hứa Ngôn đang ở ký túc xá, nào ngờ anh lại ở nhà.

Một vài chiếc đèn trong phòng khách vẫn sáng, tỏa ra ánh sáng dịu dàng.

Hứa Yên thay dép, đi tới trước cửa phòng Hứa Ngôn.

Cửa khép hờ, trong phòng tối om.

Nhưng trong bóng tối ấy, lại vọng ra tiếng thở dồn dập, như đang cố kìm nén điều gì đó.

Là… của một người.

Hứa Yên chưa kịp hiểu chuyện gì, nhẹ nhàng gõ cửa:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!