"Ngay sau nhà họ Đoạn, là nhà họ Tô"
–
Cửa phòng trong Tĩnh Thù Lâu đều lắp khóa vân tay. Khi đẩy cửa bước vào, căn phòng chìm trong bóng tối.
Khác với các khu ký túc xá nữ khác là phòng bốn người, riêng Tĩnh Thù Lâu và khu ký túc xá nam – Quân Tử Lâu, đều là phòng hai người.
Tuy nhiên, trong phòng của Hứa Yên lại không có ai. Giường bên kia được xếp gọn gàng, không có dấu hiệu có người ở.
Người giúp việc đã sắp xếp sẵn mọi thứ cho Hứa Yên. Vì đã đến giờ tắt đèn, cô bật đèn pin điện thoại, rửa mặt chải đầu rồi lên giường đi ngủ sớm.
Cho đến khi cô nằm xuống, vẫn chưa thấy bóng dáng bạn cùng phòng đâu.
Ngoài cửa sổ, bóng cây lay động theo gió in lên tường trắng, chập chờn mờ ảo, ánh sáng đung đưa.
Ngay lúc Hứa Yên đang lim dim muốn ngủ, chợt nghe thấy bên cửa có tiếng động khe khẽ.
Cửa phòng được ai đó đẩy nhẹ ra, bước chân tiến vào trong rất khẽ.
Tựa như không đi giày, lại như rón rén từng bước một, tiến đến sát bên giường Hứa Yên rồi đứng yên…
Không cử động, người đó cứ đứng im như thế.
Dù đã nhắm mắt, Hứa Yên vẫn cảm nhận được có người đang ở rất gần, rất gần… và đang nhìn chằm chằm vào mình.
Chợt nhớ đến lời cô gái ban nãy nói về ma ám.
Hứa Yên càng muốn biết, rốt cuộc cái ký túc xá này có bí mật gì, là thứ "ma" nào đang dọa người.
Một giây sau, cô mở mắt ra.
Trước mặt cô là một cô gái mặc áo choàng trắng, tóc dài xõa xượi, một "Sadako*" chính hiệu đang áp sát mặt cô, mặt đối mặt…
*Mọi người tự search nhá, em sợ ma không dám để ảnh.
Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt to đen thẫm như quầng thâm được tô đậm đến mấy lần, khiến cả khuôn mặt trở nên quái dị, rợn người.
Cô ta đứng sát bên giường Hứa Yên, ghé sát mặt cô và phát ra những tiếng kêu quái đản "ca… ca… ca…".
Hứa Yên không hề hoảng loạn, chỉ bình thản nhìn cô ta một lúc, phát hiện ra đối phương có vẻ… không định dừng lại.
Vậy là cô rút điện thoại ra, bật chế độ quay video, ống kính nhắm thẳng vào mặt "Sadako".
Nhấn quay.
"Sadako" cứng đờ, không diễn nổi nữa, lúng túng nhìn Hứa Yên.
"Đừng dừng, diễn tiếp đi." Hứa Yên bình luận, "Hóa trang hiệu ứng đặc biệt của cậu cũng khá đấy."
"Sadako" đứng cứng ngắc tại chỗ, bối rối không biết nên làm gì tiếp.
Ngoài cửa có tiếng xào xạc.
Dường như có người đang nghe lén.
Hứa Yên bước xuống giường, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu "suỵt".
"Sadako" lập tức phối hợp bịt miệng, im lặng nhìn cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!