Hứa Yên không ngờ Đoạn Tự Lý lại đến nhanh như vậy.
Vừa gọi điện hỏi cô đang ở đâu, chưa đầy hai phút sau đã xuất hiện ngay trước mặt.
Chẳng những thế, còn có cả chiếc mô tô màu đen họa tiết đỏ cực ngầu, ầm ầm dừng lại bên đường.
Đoạn Tự Lý bước về phía cô.
Con mèo quýt to xác gây chuyện từ nãy giờ đã chẳng biết chạy đi đâu, Hứa Yên vẫn còn đủ ý thức giữ gìn vệ sinh công cộng, gom hết đống lon rỗng vào thùng rác.
Cô định bụng về nhà xử lý vết thương.
Vừa thấy Đoạn Tự Lý, Hứa Yên bỗng thấy hơi chột dạ, định lên tiếng giải thích.
Nhưng cậu không để cô nói gì, liền xách cổ áo cô như xách mèo con, nhấc bổng đưa vào sảnh tòa nhà.
Vào thang máy, cậu quẹt thẻ lên tầng 29, nơi cửa thang mở ra dẫn thẳng vào căn hộ của cậu.
Không nói một lời, Đoạn Tự Lý đẩy cô vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh.
Dòng nước ào ào tuôn ra, cậu đặt cổ tay phải bị thương của cô dưới vòi nước.
Cảm giác đau buốt khiến Hứa Yên theo phản xạ muốn rụt tay lại, nhưng động tác của Đoạn Tự Lý cứng rắn vô cùng, giữ chặt tay cô khiến cô không thể cử động.
"Đau!"
Đoạn Tự Lý khẽ "chậc" một tiếng, tắt vòi nước, lấy bánh xà phòng từ tủ gương ra.
Vừa nhìn thấy, Hứa Yên liền có linh cảm không lành, như con mèo nhỏ tìm đường trốn chạy.
Nhưng Đoạn Tự Lý đâu để cô kịp phản ứng, cả người cậu áp sát lại, hai chân kẹp cô trong góc chật trước bồn rửa, một tay cầm xà phòng, tay còn lại giữ chặt cánh tay cô đang cố rút về…
"Đoạn Tự Lý! Đau! Đau thật đấy!"
"Tôi còn chưa chạm vào mà."
Hứa Yên vốn sợ đau nhất, mồ hôi lạnh chảy đầy trán: "Rửa sơ qua là được rồi mà…"
"Cho chừa cái tật tay chân linh tinh."
"Tôi…tôi bị khi bắt con mèo… là tai nạn lao động!" Cô ấp úng nói.
"Hôm qua cậu còn gửi ảnh bắt nó cho tôi mà. Vết thương này cùng lắm chưa đến một tiếng."
Ngoài việc nghịch dại, đúng là chẳng có lý do nào hợp lý hơn.
Trong tiếng kêu thảm thiết của Hứa Yên, Đoạn Tự Lý dùng xà phòng chà kỹ vết xước do móng mèo cào ở cổ tay cô, lại xối nước thêm hơn mười phút mới chịu dừng tay.
Cô đau đến mức suýt ngất, mà cậu thì không thèm chớp mắt lấy một cái.
Xuống nhà, Đoạn Tự Lý khởi động xe mô tô, đưa chiếc mũ bảo hiểm đen cho cô.
Hứa Yên loay hoay một hồi không tìm được chốt khóa, cậu có phần mất kiên nhẫn, lấy lại mũ đội lên đầu cô, tự tay cài dây mũ.
Đội cái thứ to tướng ấy lên, Hứa Yên cảm thấy đầu nặng trịch, loạng choạng. Đôi mắt hạnh nhân to tròn nhìn cậu qua lớp kính đen: "To quá, không vừa lắm."
"Phiền phức." Đoạn Tự Lý cũng đội chiếc mũ xám lên đầu. "Lên xe."
Hứa Yên ngồi lên yên sau mô tô, hơi ngại: "Tôi bám vào đâu bây giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!