Chương 18: Vắc xin chó dại

Biểu cảm của Hứa Yên vẫn điềm đạm, không kiêu căng cũng chẳng luồn cúi. Trong ánh mắt ấy không hề có sự nịnh bợ hay ghen tị như người ta thường thấy.

Chỉ có một sức mạnh trầm tĩnh mà mạnh mẽ…

Thấy Tô Vãn An ngẩn người ra, Trì Hoan Ý tức giận vung tay định tát Hứa Yên một cái.

Hứa Yên nắm lấy tay cô ta, dứt khoát hất ra.

"Hoan Ý, dừng lại đi." Tô Vãn An quát khẽ, Trì Hoan Ý mới đành gượng gạo rút tay về.

"Chuyện đó, tôi sẽ không nói ra. Mục đích duy nhất của tôi là mong cô đừng gây phiền phức cho bạn cùng phòng của tôi nữa, chỉ vậy thôi." Cô kéo Thích Ấu Vy ra sau lưng mình, nhìn thẳng vào Tô Vãn An: "Tự cô cân nhắc đi."

"Tôi chỉ hỏi cô một câu." Ánh mắt Tô Vãn An lạnh lùng, nhìn thẳng vào Hứa Yên. "Chuyện đó, sao cô biết được?"

"Đã dám đến địa bàn của Tô Vãn An gây chuyện, thì đương nhiên tôi cũng có con át chủ bài của mình." Hứa Yên mỉm cười rạng rỡ. "Nếu không, liệu tôi có thể ở lại Bồ Tinh nổi một ngày không?"

Tô Vãn An nghĩ cô cũng không dám nói ra, cô ta bước tới trước mặt Thích Ấu Vy, đầu ngón tay khẽ nâng cằm cô lên, giọng đe dọa:

"Bạn cùng phòng của cậu, là thú cưng nhỏ mà tôi thích bao năm nay. Nếu cậu dám hé miệng, tôi sẽ lập tức đưa cô ta về lại bên tôi."

Ngón tay lạnh băng khiến Thích Ấu Vy rùng mình, càng nắm chặt lấy tay áo Hứa Yên hơn.

Hứa Yên nắm chặt tay cô an ủi.

Ngay khoảnh khắc Tô Vãn An quay người rời đi, Thích Ấu Vy ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Hứa Yên nhìn theo cô ta…

Ánh mắt như lưỡi dao mỏng, sắc lẹm.

Thật khó mà tưởng tượng trong đôi mắt dịu dàng ấy, lại có thể hiện lên vẻ sắc bén đến vậy.

Dù chỉ thoáng qua, nhưng đủ khiến người khác ghi nhớ…

Trên ban công, gió chiều nhè nhẹ.

Hứa Yên đang dùng trứng nóng chườm mặt cho Thích Ấu Vy. Trì Hoan Ý ra tay cực kỳ thành thục, lại quen thói đánh rất mạnh.

"Lúc nãy, cậu đã thì thầm gì với cô ta thế?" Thích Ấu Vy không kìm được hỏi, "Sao Tô Vãn An lại tái mặt đến vậy, trước giờ chưa từng thấy cô ta như thế!"

"Bức [Lên núi du xuân] mà cô ta dùng tham gia triển lãm nghệ thuật của Thôi Bạch năm ngoái, không phải cô ta tự vẽ, thuê người vẽ đấy."

Hứa Yên điềm nhiên đáp: "Nếu chuyện đó bị phanh phui, chẳng những mất giải mà trường còn phải xử lý kỷ luật, danh tiếng cũng bị ảnh hưởng. Tô Vãn An không thể không dè chừng."

Thích Ấu Vy tròn xoe mắt: "Sao cậu biết chuyện đó?!"

"Tô Vãn An vốn không giỏi vẽ, không có thiên phú gì. Dù có chăm chỉ học bao năm cũng không thể vẽ ra trình độ như [Lên núi du xuân] đâu, chỉ cần nhìn là biết."

"Hả?" Thích Ấu Vy càng thêm thắc mắc. "Sao cậu lại biết cô ta không giỏi vẽ?"

Hứa Yên hơi do dự, rồi nói: "Anh tôi, Hứa Ngôn tình cờ quen người đã vẽ bức tranh ấy, nên mới biết chuyện. Chính người đó kể, tranh của Tô Vãn An chỉ cỡ ba xu, vậy mà lại cướp lấy bức tranh của cô ấy, còn từng đe dọa cả cô ấy và người nhà."

"Trời ơi, anh cậu đúng là thần thông quảng đại! Mấy chuyện thế này cũng lần ra được."

"Ừ, anh tôi đúng là…" Hứa Yên cúi đầu cười nhẹ. "Biết nhiều chuyện lắm."

"Tám chuyện một chút đi, anh cậu có bạn gái chưa?"

"Cậu đừng có đứng núi này trông núi nọ, cẩn thận ai kia lại ghen đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!