Hứa Yên không mất quá nhiều thời gian để lấy lại bình tĩnh. Khi cô bình tĩnh lại, liền nhận ra mình đang được ai đó ôm chặt vào lòng.
Hương thơm mát lạnh, thanh khiết của vải bông quen thuộc phảng phất trong hơi thở cậu.
Từng nhịp tim nặng nề đập vang bên tai, như muốn chấn động cả màng nhĩ.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt còn vương lệ, qua làn nước mắt mờ, thấy khuôn mặt mang chút trêu chọc của Đoạn Tự Lý.
Ngũ quan đẹp đến mức như thiên thần, vậy mà ánh mắt lại phảng phất nét tà ác của quỷ dữ.
"Không khóc nữa à?"
Hứa Yên như bừng tỉnh điều gì đó, vội đẩy cậu ra, rồi rút tờ giấy ăn từ chiếc hộp bên cạnh lau nước mắt: "Dọa chết tôi rồi."
"Lá gan còn nhỏ hơn cả mèo."
Cô lí nhí bổ sung, như muốn che giấu: "Lúc nhỏ từng bị tai nạn xe, nên tôi sợ chuyện này."
Đoạn Tự Lý rõ ràng chẳng mấy bận tâm đến nguyên nhân nỗi sợ của cô, chỉ nhàn nhã ngắm vẻ mặt tái nhợt của cô một cách đầy thích thú: "Mà trông cậu lúc khóc cũng có chút đẹp."
Hứa Yên có chút tức giận lườm cậu: "Cậu thích nhìn con gái khóc đến thế à?"
"Không, tôi chỉ thích nhìn cậu khóc." Đoạn Tự Lý tựa lưng vào ghế, thong thả nói, "Ai bảo cậu giả vờ giỏi như thế."
Ngoài xe, chủ nhân chiếc Ferrari đầu vàng vẫn đang say xỉn gây sự, nổi giận vì chiếc siêu xe mới được nâng cấp ngày đầu tiên ra đường đã bị đụng móp:
"Mày cút xuống đây cho ông! Làm rùa rút cổ gì vậy!"
"Xe ông mấy trăm triệu, mày đền nổi à?"
"Ra đây! Mẹ kiếp! Để ông xem mặt mũi thằng nào dám đâm xe ông!"
…
Nghe chói tai đến mức Hứa Yên cũng không chịu nổi, bèn hỏi: "Cậu không xuống dạy cho hắn một bài học à?"
Đoạn Tự Lý vẫn điềm nhiên lật từng trang tạp chí trong xe: "Loại như hắn, không đáng."
Hứa Yên nhìn qua cửa kính tối màu, đúng là kiểu thiếu gia ăn chơi được nhà giàu nuôi chiều hư hỏng.
Đến cả một ánh nhìn thừa thãi từ nhị thiếu gia nhà họ Đoạn cũng không xứng đáng nhận được.
Không lâu sau, cảnh sát giao thông tới nơi. Không cần tài xế giải thích nhiều, từ xa đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Sau khi kiểm tra nồng độ cồn, chủ xe Ferrari bị đưa thẳng về đồn.
Rắc rối duy nhất là cả Đoạn Tự Lý và Hứa Yên cũng phải tới đồn công an để lấy lời khai. Phần đuôi xe bị móp nhẹ nên cần giữ lại để phân định trách nhiệm.
May mắn là đồn công an cách Hồ Quang Tự không xa, đi bộ về cũng tiện.
Hai người sóng bước, một trước một sau, đi bộ trở về.
Trăng đã khuất dần cuối chân trời, xa xa ánh bình minh vừa chớm, nhưng dường như vẫn chưa thể xua tan màn đêm dài bất tận.
"Muộn thế này rồi, anh cậu không chờ cậu về nhà sao?"
"Anh tôi là cú đêm, chắc vẫn thức."
"Không phải anh cậu thích cậu đấy chứ? Kiểu như trong [Lôi Vũ]…"
Chưa để cậu nói hết câu bừa bãi, Hứa Yên liền quay lại, giận dữ dùng túi xách đập vào người cậu: "Đoạn Tự Lý, đầu óc cậu chứa cái gì thế?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!