Bên hồ bơi trong khu vườn sau, mặt nước lấp lánh ánh sáng.
Tiếng DJ hòa trong bầu không khí náo nhiệt, sôi động.
Các thiếu niên mặc những chiếc quần bơi đủ màu sắc, còn các thiếu nữ thì diện những bộ váy bơi ngọt ngào, tươi sáng, cũng có người mặc bikini gợi cảm, thu hút mọi ánh nhìn…
Từng nhóm nhỏ tụ tập bên hồ chuyện trò rôm rả.
Bên cạnh là bàn tiệc tự chọn đầy ắp các loại bánh ngọt tinh xảo.
Ở giữa là một chiếc bánh kem ba tầng khổng lồ, phủ đầy trái cây tươi.
Hứa Yên đến muộn, cô mặc đồ thường, bước vào giữa khung cảnh đầy áo tắm, có phần không hòa hợp với không khí xung quanh.
Cao Minh Lãng nhìn thấy cô, mắt sáng lên, không ngừng bày tỏ mình yêu thích bức chân dung kia đến nhường nào.
"Cao Minh Lãng, tôi muốn đi thay đồ trước."
Hứa Yên không muốn nước bắn tung tóe từ hồ khi mấy bạn nam nhảy xuống làm ướt váy của mình.
Cao Minh Lãng chỉ về phía cầu thang: "Tầng hai, rẽ trái phòng đầu tiên là phòng thay đồ đấy, mau thay rồi xuống chơi cùng mọi người đi."
"Ừ." Hứa Yên gật đầu, bước thẳng lên lầu.
Cao Minh Lãng đưa mắt dõi theo cô, rồi lại lững thững quay về bên đống quà, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức chân dung.
Trong lòng vẫn chưa nguôi, từng đợt ấm nóng dâng lên trong ngực.
Tuyệt quá! Cậu là người con trai hạnh phúc nhất thế giới rồi.
Lại có mấy bạn nam khác khoác vai nhau bước vào, vừa thấy Cao Minh Lãng đã chào lớn.
Cao Minh Lãng chỉ ừ hử cho có, mắt chẳng buồn nhìn, đám bạn kia thì vừa cười vừa nói, nhanh chóng đi thẳng lên cầu thang như đã quá quen đường.
Bỗng nhiên, Cao Minh Lãng sực nhớ ra điều gì, bật dậy lao thẳng lên lầu hai.
Xong rồi xong rồi xong rồi!
Não cậu như ngừng hoạt động, lúc nãy đã chỉ nhầm phòng thay đồ của con trai cho Hứa Yên rồi!
Máu dồn lên tận đầu, mặt đỏ bừng.
Cao Minh Lãng gần như phát điên, tay chân lóng ngóng leo cầu thang, lao vào căn phòng đầu tiên bên trái.
Trong phòng, mấy bạn nam đã cởi áo, để lộ phần lưng rắn rỏi, quần bơi chỉ mới kéo đến hông. Cả bọn giật mình quay lại:
"Chết tiệt! Cao Minh Lãng, cậu phát điên à?!"
"Đóng cửa lại mau! Tôi còn chưa mặc quần vào đây này!"
Cao Minh Lãng lúc đó chẳng màng gì hết, như con ruồi mất phương hướng lao vào phòng, cuống cuồng nhìn khắp nơi.
"Các cậu… không, không thấy gì à?"
"Thấy gì là thấy gì?" Mấy bạn nam ngơ ngác, "Chỉ có tụi này ở đây thôi."
Không thấy Hứa Yên đâu cả.
Cao Minh Lãng gãi đầu bối rối rồi đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!