Chương 39: (Vô Đề)

Theo thói quen cũ Quân lại lái xe điên cuồng trên xa lộ. Thiên Di ngồi bên dù sợ mất mật nhưng ko dám can. Dù sao lần này lỗi là do cô. Nói thật lúc Quân xô cửa đi vào cô có cảm giác như bị bắt gian vậy. Kể ra cũng hơi chột dạ.

Cuối cùng sau bao giật mình, bao thót tim ở mỗi khúc rẽ, khúc ngoặt trên đường 2 người đã về đến nhà. Lần đầu tiên Thiên Di cảm nhận rõ đk sự vững chãi của mặt đất này đến vậy. Cô chậm dãi tiến vào trong nhà. Nhưng Quân thì khác anh hùng hục xông vào, xô cửa cái " rầm". Bên trong, mấy cái gối tựa lưng sofa phòng khách cũng bị anh ném lăn lóc mỗi chiếc một nơi trên sàn, trên bàn trong cơn xả giận.

Cô bước vào nhìn thấy cảnh này ko khỏi ngán ngẩm thở dài: " Y chang trẻ con" rồi từ từ cúi xuống nhặt từng chiếc gối lên đặt vào chỗ cũ:

- Anh bình tĩnh đi, ko đáng đâu.

Quân vẫn hừng hực lửa giận:

- Sao lại ko đáng, tên khốn đó, hắn dám….

- Dám gì chứ, chỉ là một cái ôm thôi mà.

- Cô dửng dưng chặn họng anh.

Thái độ ấy như đổ thêm dầu vào lửa, anh càng hung hăng hét lên:

- 1 cái ôm.

Tuy có hơi giật mình nhưng Thiên Di vẫn nhẹ nhàng gật đầu:

- Vâng, 1 cái ôm. Đâu có làm gì đâu. – Cô quay sang nhìn anh gian xảo. – Mà từ khi nào anh lại nhạy cảm quá như vậy?

Quân khựng lại. Phải có lẽ Thiên Di nói đúng, anh đã quá nhạy cảm chăng. 2 người bọn họ đã làm gì đi quá giới hạn đâu. Mặc dù Kevin là người chủ động nhưng cô cũng đã đẩy hắn ta ra còn gì. Thiên Di đâu có phản bội anh, sao anh phải bực.

" Haz…"

- thở dài 1 hơi anh đành thú nhận

Trường hợp này chắc chỉ có thể giải thích rằng Quân đã quá yêu Thiên Di. Đối với anh, cô giống một quả cầu pha lê ánh tím quý giá. Nhìn vào đó ko ai cưỡng nổi đk sự ma mị của nó. Và chính vì thế anh ko muốn một kẻ nào vấy bẩn hay chỉ là chạm vào nó. Thiên Di là của anh, là của riêng Hoàng Quân này.

Thiên Di

- một cô gái có con người giống hệt như cái tên. Cái tên của sự phóng khoáng, cái tên của sự tự do. Cái tên thuộc về những khoảng trời rộng lớn. Ở con người ấy có đủ sự nồng nhiệt, đủ sự giá lạnh để khiến cho những kẻ khám phá lúc nào cũng bị xoay vòng trong mê cung hỗn loạn của những cảm xúc mơ hồ, giống như 1 cuộc vờn bắt. Một Thiên Di mạnh mẽ, một Thiên Di tự do nhưng chính cái mạnh mẽ tự do ấy lại càng khiến người chinh phục là anh càng muốn che chở, càng muốn nắm lấy.

Mỗi lần hờ hững là một lần cô kéo anh lại gần hơn.

Quân ko biết trái tim mình rung động từ khi nào? Có lẽ là từ lần gặp mặt lần đầu tiên ở nhà anh chăng. Có phải từ ánh mắt trong suốt ấy. cái ánh mắt mà ngoài cô ra ko người con gái nào có đk. Hay từ trong chính những cuộc hiểu lầm với những cảm giác hờn ghen. Và anh với những sự đánh lừa của cảm xúc lẫn lộn đã ko hiểu một điều: Có yêu thì mới có hận. Quãng thời gian ko có cô, đó mới là lúc anh kịp nhận ra cuộc sống này đã thiếu một mảnh ghép quan trọng.

Tất cả cứ như cuốn lịch xoay vòng lại những kí ức khiến Quân đứng bất động thật lâu mà suy nghĩ. Anh đã hiểu vì sao mình lại giận dữ. Vì cô, tất cả là vì cô.

Đằng sau Quân, Thiên Di lúi húi đk 1 lúc cũng đã dọn xong bãi chiến trường lộn xộn do anh gây ra. Quay lại thấy Quân ko nói gì chắc có lẽ đã tĩnh tâm trở lại Thiên Di mới an tâm bước lên tầng trên đi thay đồ. Nhưng cô vừa cất bước, một giọng nói rất đỗi dịu dàng vang lên:

- Là từ khi anh yêu em.

Cô quay lại. anh đang ở đó, nắm chặt lấy cổ tay cô, nhìn sâu vào tận đáy mắt.

- Dạ. – như ko tin vào tai mình cô hỏi lại

- Là từ khi yêu em, anh mới nhạy cảm như thế.

- Quân nhấn mạnh từng chữ như lo sợ cô nghe ko rõ.

Cảm xúc như những hạt phân tử điện tích đang xáo trộn trong cô. Anh vừa nói gì? Yêu cô sao? Cô dám tin đk ko? Đây là sự thật sao?

- Ây, sao hôm nay ai cũng thích trêu em vậy.

- Cô tự cười chữa ngượng cho rằng mình đã quá huyễn hoặc bản thân

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!