Part 28: 1 tuần an dưỡng (3)
Ngồi từ nãy đến giờ trên xe Thiên Di mới sực nhớ mình chưa biết rõ điểm đến. anh vẫn đang tập trung lái xe ko biết cô đang dáo dác nhìn quanh:
- Chúng ta đi đâu vậy.
- Về nhà
- Quân ko suy nghĩ đáp lại ngay
Thiên Di lại thẫn thờ nhìn ra ngoài đường. Mọi người bây giờ mới lục đục bắt đầu một ngày mới.
Cô thở dài. Về nhà. Phải, nó đã từng là nhà của cô nhưng giờ thì ko. Nghe tiếng thở ưu tư bên cạnh Quân nhìn cô lo lắng
- sao vậy
- Anh … có thể đưa em về nhà ko? Ý em là căn hộ của em.
Quân lại đưa mắt nhìn ra xa xăm về phía trk. Anh khẽ "ukm" một tiếng. Âm thanh nhẹ cất lên rồi chìm nghỉm vào ko gian yên lặng trong xe.
Một toà nhà năm tầng nhỏ bé giữa lòng đô thị phồn hoa.
Quân bước vào căn hộ nhỏ của cô. Tông chủ đạo ở đây là màu trắng. Nhẹ nhàng mà tinh khiết. Tuy nhiên anh nhanh chóng nhìn ra những điểm khác thường trong nhà. Ngoài phòng ngủ đk sắp xếp đơn giản với một chiếc giường đơn, một bàn làm việc, một kệ tivi thì phòng khách và nhà bếp lại ngược lại. Ở hai nơi này đều chẳng có gì ngoài mấy cái thùng cát tông. Rõ ràng từ khi chuyển về đây ngoài phòng ngủ ra cô chưa hề dỡ đồ ra khỏi hộp.
Nhìn nó giống hệt một căn nhà trống vẫn đợi người đến thuê vậy.
- Em sống thế này trong thời gian qua sao.
Hiểu ý anh muốn nói gì, cô chỉ cười. Cô đưa cho anh một cốc nước
- Phần lớn thời gian đều ở đài truyền hình, ở nhà ko nổi 4 tiếng một ngày thì dọn ra làm gì.
Quân ko nói gì nữa, anh chìm vào suy nghĩ.
- Hay em dọn về biệt thự đi. ở thế này …. – Quân đưa nhanh mắt nhìn quanh.
- Ko tiện cho 2 mẹ con lắm.
Thiên Di dừng công việc dọn dẹp đang làm lại:
- Em thấy thế này cũng ổn rồi, có mỗi mình em, ko có gì bất tiện cả. Hơn nữa….
Cô lại im lặng một lúc mới nói tiếp
- Chúng ta ly hôn rồi, ở chung mới là ko tiện. còn Huyền Thư nữa, rắc rối lắm.
- Nhưng, em ko nghĩ cho con sao.
- Anh ko phải thấy áy náy nhiều về đứa trẻ, cũng ko phải quá lo về nó. Em tự lo cho 2 người đk
Quân vẫn muốn cô về nên dù ko thích nhưng đành dùng chiêu cuối
- vậy còn mẹ anh.
Thiên Di chưa nghĩ đến điều này. Thấy cô lép vế, anh lại tiếp
- Mẹ chưa biết chúng ta ly hôn, mà cho dù biết thì chắc gì bà đồng ý, bây giờ có đứa bé rồi mẹ sẽ thà chết chứ ko để chúng ta chuyện này xảy ra đâu.
Quân nói đúng. Ngày trk 1 thân 1 mình thì ko sao. Nhưng bây giờ có con rồi. đời nào ông bà chịu bỏ cháu. Haz. Quả thật chuyện này phức tạp hơn cô nghĩ rất rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!