Part 27: 1 tuần an dưỡng (2)
Quân chằn chọc cả đêm ko ngủ, hết xoay ngang lại xoay dọc. Anh đã nghĩ mãi về cô, về cuộc hôn nhân của anh, về đứa trẻ, về tất cả. Quân ko biết phải làm gì lúc này. Thậm chí tình cảm của mình với cô là gì, anh cũng ko rõ. Quân chỉ biết trong tim anh đã có gì đó thay đổi. Mung lung và khó hiểu. Anh đứng dậy bước sang phòng làm việc ở bên, mở ngăn kéo. Tờ đơn ly hôn vẫn nằm im lìm trong hộc tủ. Phải, Quân chưa hề nộp nó lên toà, thủ tục ly hôn cũng chưa làm xong.
Cái ngày cô ra đi có cái gì đó đã níu anh lại khiến anh chần trừ về điều này. Vì thế mà tờ đơn đó đã bị bỏ quên ở nơi này 3 tháng nay.
Đồng hồ điểm 5h sáng.
" Không biết đã dậy chưa". Anh lại vừa nghĩ nhanh đến cô.
Trong anh có thứ gì đó như nỗi nhớ đang lớn dần, càng ngày càng thôi thúc. Cuối cùng anh khi nó trào dâng, anh ko kìm đk lòng, cầm chìa khoá xe chạy đến bệnh viện.
Căn phòng vẫn im lặng trong ánh sáng nhờ nhờ của khoảnh khắc bình minh non. Quân nhẹ nhàng mở cửa như sợ cô thức giấc. Nhẹ bước vào. Không có ai, Trên giường chăn gối mát lạnh, bộ đồ bệnh nhân đk gấp gọn để trên gối. Thiên Di đã biến mất. Quân chạy vội ra cổng bệnh viện. đi tới đâu cũng nhìn ngó tìm kiếm. Có lẽ Thiên Di ko biết nhưng với anh cô luôn là 1 cánh chim trời tự do như chính cái tên cô. Là Cánh chim lúc nào cũng sải cánh khiến anh ko thể nắm bắt hay đuổi kịp.
Thậm chí ngay cả khi cánh chim ấy nằm gọn trong tay anh cũng ko dám nắm chặt khiến nó lại lần nữa tung cánh bay đi.
Đi qua phòng bảo vệ. Ông bảo vệ đang gà gật trên ghế trong khi tivi vẫn bật.
" Say hello".- 1 suy nghĩ loé lên trong anh.
Hơn 20 phút lái xe……..
Đúng như anh dự đoán, cô đang ở đài truyền hình. Khi anh đến cô còn đang bận đứng bên cạnh đạo diễn chỉ trỏ gì đó, mắt đăm đăm về phía MC. Cô vẫn chưa biết đến sự xuất hiện của anh. Quân đứng đó lắc đầu thở hắt ra:
- Tóm đk em rồi.
Không đợi công việc của cô kết thúc Quân đã chạy đến kéo tuột cô đi. Thiên Di bị đánh úp bất ngờ ko kịp phản ứng gì cứ thế đơ ra một lúc mới định thần lại:
- Anh làm gì vậy, buông em ra, em đang làm việc
Quân ko nghe và vẫn phăng phăng kéo cô đi
- Anh….
- Cô gắt lên, cố giằng tay ra nhưng nào đủ sức
Thấy cảnh lạ mọi người trong trường quay vội đóng máy chạy ra xem. Đạo diễn Đôla thấy sếp bị lôi đi như bắt cóc cũng vội chạy đến giữ tay Quân lại:
- này anh là ai mà lại bất lịch sự thế.?
Thiên Di đang định lên tiếng giải thích thì Quân đã nhảy vào chặn họng cô
- Tôi là chồng cô ấy.
Mọi người xung quanh cố căng tai mở mắt ra nghe rõ từng chữ. Vài người đã nhận ra anh là khách mời tuần trk. Họ bắt đầu xì xào.
Thiên Di bối rối, định xua tay phủ nhận thì bất chợt Quân đứng bên cạnh dang tay ra ôm vai cô kéo về phía mình, tay còn lại đặt lên bụng cô:
- em cứ như vậy ko tốt cho con đâu. Về nghỉ đi.
Thiên Di cứng họng ko biết phủ nhận thế nào. Đám đông trk mặt cô ngày càng ồn ã. Họ kéo đến chúc mừng, chúc phúc hỏi han đủ thứ. Nhưng cô thì trả lời đk là bao khi cơ lưỡi còn đang cứng lại thế này. Anh quá thâm độc khi đặt cô vào sự đã rồi. Thiên Di cảm thấy như mình vừa bị chơi 1 vố nặng.
Đang trong lúc hỗn loạn ấy một giọng nói cao ngạo vang lên:
- Phải đó, cô nên nghỉ đi. ở đây có chúng tôi lo rồi.
Mọi người trố mắt lên nhìn nhân vật vừa phát ngôn ra câu đó, nhất là cô. Cô ko tin đk nữa, Cáo già vừa nói cái gì thế này.
- Ông là ai. Cáo già của tôi đâu rồi. Ông giấu ông ấy ở đâu rồi. – cô lùi lại 1 bước đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Cao Thế Hùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!