Chương 32: (Vô Đề)

Part 26: 1 tuần an dưỡng (1)

Rạng sáng

Quân lẳng lặng đứng nhìn Thiên Di đang li bì nhắm mắt, trên cánh tay còn đang cắm mũi tiêm truyền dịch. Mặt cô đã có thần sắc hơn lúc tối. Trông cô mệt mỏi hơn bao giờ hết. Liếc nhanh xuống bụng Thiên Di, anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ. Có một đứa trẻ đang trong đó. Là con anh. Anh lại nhìn cô, anh muốn cô tỉnh dậy, muốn hỏi cô vì sao biết mình mang thai mà vẫn muốn ly hôn. Và hơn hết anh muốn xin lỗi cô. Chuyện ban tối, có lẽ lại là 1 hiểu lầm khác.

Quân tự cười mình, anh ko rõ đã hiểu lầm cô ko biết bao nhiêu lần. Anh không lý giải đk vì sao người thông minh như anh lại mất hết lý trí trk cô như thế.

Có lẽ cảm nhận đk sự tiếp xúc từ tay anh, Thiên Di cựa người rồi từ từ mở mắt. Ánh sáng ban mai chiếu vào khiến cô khẽ nhíu mày. Cô ko biết mình mê man đk bao lâu nhưng hình ảnh cuối cùng trong kí ức của cô là màu đỏ của máu. " Đứa bé". Cô hốt hoảng sờ tay lên bụng.

- Em yên tâm, con ko sao.

- Một tiếng nói vang lên, cô nhận ra anh.

" Phù". Một cảm giác nhẹ nhõm. Cô cố gắng gượng dậy ngồi tựa lưng vô gối.

- Anh biết rồi sao.

- Cô e dè nhìn anh.

- Phải.

Thiên Di ko biết phải làm gì, tình tiết này ko có trong kịch bản của cô. Tuy vậy thì sự đã đành, biết thì biết có gì to tát đâu:

- Em xin lỗi vì giấu anh. Nhưng Anh yên tâm, vì biết mình có thai nên em mới ly hôn nên sẽ ko có chuyện em dùng nó để chói chân anh đâu.

- Em biết mà vẫn ra đi sao. Em làm mẹ mà ko nghĩ đến con như thế sao. – Quân ko biết vì sao lại nổi nóng với cô.

Nhưng Cô cũng ko vừa:

- Chính vì nghĩ cho con nên em mới làm thế.

- Em ko thấy mình đã quá tàn nhẫn ư.

- Quân nắm chặt lấy cổ tay cô

- Vậy để cho nó sống trong 1 gia đình mà bố nó có người tình bên ngoài hơn nữa lại vì cô ấy mà suýt khiến nó ko thể chào đời, như vậy mới là ko tàn nhẫn sao?

Quân rơi vào im lặng. Cô nói đúng, ko sai, người sai là anh

- Tôi …… Tôi xin lỗi, chỉ vì lúc đó tức giận quá.

Thiên Di thấy mình đã hơi quá lời

- Em ko phải có ý đó. Chỉ là…. Anh ko phải thấy áy náy về chuyện đó. Em hiểu, hơn nữa mọi chuyện ổn rồi.

Hai người lại nhìn nhau nhất loạt ko biết nói gì. Trong phòng chỉ còn nghe dk những tiếng thở.

Không gian đang yên ắng ấy bỗng bị phá tung bởi tiếng mở cửa. Bà lan, mẹ anh bước vào. Theo sau là ba anh. Ngay lập tức bà hết cầm tay rồi cầm chân con dâu, hết vuốt bụng rồi vuốt má hỏi dồn dập khiến Thiên Di ko kịp trả lời.

- Mẹ cứ bình tĩnh con ko sao. – Khó khăn lắm mới có 1 quãng nghỉ để cô nói

Nhưng chưa đâu vào đâu bà Lan đột ngột quay sang Quân cầm túi sách đập anh túi bụi, tay cấu chân đá như đánh ghen, miệng ko ngừng trách cứ:

- Chăm sóc vợ thế hả cái tg này, tí nữa thì khiến ta ko đk nhìn mặt cháu, làm chồng thế hả, tắc trách thế hả…..

Quân ko kịp phản đòn trk sự tấn công liên hồi của mẹ, anh cứ uốn ** né những cái cấu, cái đá đến điếng người. Ba anh và Thiên Di chỉ dám đứng đằng xa nhìn. Cô thì chưa thể xuống giường, ba anh thì lại ko dám vào can vợ thành thử cuối buổi Quân bầm dập tím tái hết cả. Anh nhìn mẹ phụng phịu:

- Mẹ thương Thiên Di hơn con

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!