Part 9: cơm trưa (2)
Không cần tinh ý nhóm bạn anh cũng dễ nhận ra vấn đề thực sự của hai vợ chồng. Làm gì đk tình cảm như Tú nói ban nãy. Mọi hành động, cách xưng hô đều cho thấy bọn họ coi nhau như những vị khách lạ bước qua cuộc đời. Điều này 3 chàng hiểu, dù sao cũng là bạn lâu năm với Quân bọn họ biết đây là một cuộc hôn nhân sắp đặt và hơn nữa anh vẫn còn nặng tình với mối tình trước. Tuy vậy họ cũng ko lường trk đk tình hình lại trầm trọng thế này. Trong suốt bữa cơm cô hầu như chỉ nói chuyện với Đạt và Tú.
Tuấn ít nói đã đành nhưng vẫn còn hỏi han đk dăm câu còn anh từ đầu bữa đến cuối bữa ko biết họ có thèm liếc nhau cái nào ko chứ đừng nói là trò chuyện.
Bữa cơm kết thúc bọn họ kéo nhau lên phòng khách ăn tráng miệng và xem hợp đồng gì đó của công ty anh. Cô lại một mình lúi húi dọn dẹp. Ây za mệt mỏi kinh khủng, cả bữa buồn ngủ nhai thịt như nhai rơm, cô chỉ mong sao kết thúc nhanh nhanh lên để đk đi ngủ. Bây giờ đối với cô một cái đĩa cũng thấy nặng hơn bình thường. Mỗi lần cúi xuống đứng lên cảnh vật trong bếp như nhoè đi, cô nghe rõ tiếng ong ong trong đầu
" Choang"
Chiếc đĩa từ tay cô rơi xuống
Mọi người trên nhà chạy vội vào bếp
Dưới sàn những mảnh thuỷ tinh lăn lóc, cô đưa tay lên bóp chán lấy lại sự tỉnh táo.
- Em không sao chứ? – Người đầu tiên chạy đến ko phải anh mà là Tuấn
- Em ko sao, xin lỗi để mọi người lo. – Cô gượng cười, cúi xuống nhặt những mảnh vỡ
Anh vẫn đứng ngoài cửa bếp, tay đút túi quần
- Nếu mệt em lên phòng nghỉ đi, ko cần cố.
- Giọng anh lạnh băng không chút thương cảm
3 anh bạn nhìn anh ý như trách móc " Sao nỡ lạnh nhạt thế"
- Vậy em lên trk.
- Lảo đảo, Người cô như run lên, chân gần như nhũn ra
- Anh đỡ em.
- Vẫn là sự quan tâm của Tuấn
- Cảm ơn anh em tự đi đk.
- Cô gạt tay Tuấn ra
Nhưng bước đk vài bước cô cảm nhận đk có gì đó đang tuôn ra không ngừng từ mũi. Máu, là máu. Thiên Di nhìn thấy khuôn mặt hoảng hốt của Tú và sau đó là một màn đen yên lặng.
Cô gục xuống. Một mùi hương thoang thoảng, một bờ ngực rắn chắc. Ai đó đang đỡ cô.
m và rất mềm
Cô đang nằm trên giường
Xung quanh yên tĩnh, "mọi người đã về rồi sao"
Ai đưa mình lên đây"
Tiềm thức mơ màng đầy những câu hỏi. Cô lại thiếp đi.
Trên chiếc ghế sofa trong phòng ngủ, anh ngồi im lặng nhìn cô. Cô vừa tỉnh rồi lại ngủ thiếp đi. Cô gầy hơn, xanh xao hơn. Nhìn cô nằm lọt thỏm giữa đống chăn gối ngổn ngang như sắp bị chiếc giường nuốt gọn.
" Trong thời gian qua em đã làm gì. Sao lại ra nông nỗi này"
Anh đã rất muốn hỏi cô vì sao luôn biến mất vào mỗi buổi sáng, vì sao luôn xem tivi thâu đêm, vì sao lúc nào cũng kè kè cái laptop bên người và vì sao cô ko chịu ly hôn. Dù anh đã làm rất nhiều việc, anh ko thuê người giúp việc vì muốn cho cô thấy cuộc sống nội trợ vất vả ra sao. Anh để cho cô nhìn thấy anh trăng hoa với những người phụ nữ khác là để cô thấy anh xấu xa đến mức nào, anh ko nói chuyện để cô biết mình ko đk chào đón.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!