Chương 14: (Vô Đề)

Part 8: Cơm trưa (1)

1 tháng nữa lại trôi qua không lưu luyến, cô và anh là hai thế giới tách biệt, hai chiến tuyến đối lập nhau.

Cô xoay mòng mòng với kịch bản, lịch quay, ratting, và nhiều nhiều thứ khác.

Anh, vẫn sống trong nỗi nhớ người tình cũ và đeo đuổi kế hoạch khiến cô phải li hôn.

Một ngày như bao ngày, anh nhận đk tin chi nhánh công ty bên New York gặp sự cố, anh phải bay sang đó giải quyết chuyện rắc rối này. Thật quá đúng lúc. Còn nhớ khi cô nhận đk tin nhắn: " Anh sag New York 1 tuần" cô đã sướng muốn ngất đi. Đơn giản đài cạnh tranh bên cạnh đang gặp sự cố trường quay, tạm thời chưa thể lên sóng nên cô đã lập kế hoạch tác chiến cho "Say hello" để tranh thủ tỉ lệ xem truyền hình của khán giả và cũng là để tăng ratting.

Anh đi 1 tuần, nghĩa là 1 tuần ko phải nấu cơm, không phải về nhà lúc 6h, không phải giặt quần áo và có thể làm việc thâu đêm tại công ty. Quá tuyệt.

Vậy là trong 7 ngày sau đó, ngày nào cũng tăng ca. Sáng sớm thì họp giao ban lên chương trình phát sóng, chiều theo Cáo già đi săn tin, làm phóng sự trực tiếp, tối lại ngồi tổng kết kịch bản, sửa chữa chương trình, theo dõi ratting….. mấy ngày đầu cô toàn ăn mì li nhưng về sau mì ly cũng hết, bánh trái cũng ko cánh mà bay. Giờ đây trong ngăn tủ lạnh còn mấy quả dưa chuột đắp mặt của cậu nhân viên đồng bóng bên chuyên mục thời trang.

Nhìn lại đồng hồ đã hơn 1h làm gì còn tạp hoá nào mở cửa, đi ăn khuya lại quá mất thời gian trong khi công việc còn nhiều. Mà cô thì muốn làm xong nó trong hôm nay để đk hưởng một ngày mai nhàn nhã trk khi anh về. Cuối cùng bữa tối cũng là bữa duy nhất trong ngày của cô bắt đầu vào lúc 1h13" với vài quả dưa chuột và một cốc café

Rất cảm ơn quý vị và các bạn đã đón xem chương trình, xin chào và hẹn gặp lại"

- tiếng Cáo già vang lên cuối chương trình

- Ok, cắt, chạy nhạc nền.

- Đạo diễn búng tay cái tách.

Trở về hiện tại, cô thấy mình như muốn quỵ xuống đất. Đây là hậu quả tất yếu của việc ăn uống thất thường, ko có dinh dưỡng lại cộng thêm mỗi ngày ngủ chưa nổi 3 tiếng trong gần 1 tuần của cô. Sức tàn lực kiệt, Hôm nay cô đành về sớm.

Thứ duy nhất cô muốn nhìn thấy nhất trong căn nhà này là chiếc giường. Không kịp thay quần áo cô leo lên giường vùi mình vào hơi ấm chăn gối. Ôi, cái lưng giờ mới có lại cảm giác.

30", 1 tiếng trôi qua

Trong tiềm thức mơ hồ cô nghe thấy 1 bản nhạc, là bản I Got You của Leona lewis.

Cô mở mắt. " Có điện thoại"

Với vội lấy chiếc điện thoại trong túi sách. Là anh gọi

- Dạ, em nghe

- Anh về rồi, trưa nay em chuẩn bị cơm đi. Có bạn tôi đến, khoảng 3 người.

Sét đánh ngang tai, cô chán nản

- Dạ em biết rồi

Yên giấc chưa đk bao lâu cô đã phải mò dậy, Lết cái các mòn xuống giương, Việc trk tiên là dọn dẹp. Dù nhà ko bừa bộn nhưng gần 1 tuần ko có bóng dáng con người nên cũng đã có vài chỗ thấy bám bụi. Chổi, giẻ lau, nước tẩy rửa. Nai lưng ra lau lau chùi chùi, ngẩng lên cũng đã 10h hơn. Cô lại tất tả ra siêu thị mua nguyên liệu cho bữa trưa.

Sáng nay, lúc 7h

Vừa xuống máy bay anh lập tức về thẳng công ty thì không ngờ lại gặp đám bạn của mình đã phục sẵn trong văn phòng từ lúc nào

- Biết mày về cả bọn định ra sân bay đón mày nhưng ăn sáng muộn quá đành thôi.

- Tú lúc nào cũng là kẻ cợt nhả đầu tiên trong tất cả các câu chuyện

- Tao biết cái định ra sân bay của tụi mày là sao rồi.

- anh cười gian manh

- Công việc sao rồi, ổn chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!