Rạp hát lớn dần chìm trong bóng tối, chỉ còn một vệt sáng cuối cùng đổ xuống sân khấu, ôm trọn lấy bóng dáng của Lâm Nhuận Cẩm.
Cô mặc chiếc sườn xám trắng giản dị, ngón tay khẽ lướt qua phím đàn, giọng trầm tĩnh đọc ra câu thoại cuối cùng. Hai giây im lặng ngắn ngủi bao trùm khán phòng, rồi như một đốm lửa lan nhanh, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Ở hàng ghế thứ ba, chính giữa, Chu Chỉ Nguyên đứng dậy, cài lại khuy áo vest, đôi tay anh cũng hòa vào tràng pháo tay ấy, trầm ổn, nhưng đầy tự hào.
Buổi diễn khép lại, anh không đi theo dòng người ra ngoài, mà lặng lẽ bước ngược hướng.
Khi cánh cửa hậu trường mở ra, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là Lâm Nhuận Cẩm đang cúi đầu ký tặng cho ba sinh viên nam của Học viện Kịch. Không chỉ ký tên, họ còn hăng hái xin chụp mấy tấm ảnh cùng cô.
Anh nhíu mày, nét mặt chợt tối lại. Chờ đến khi họ còn định nán lại nói thêm vài câu, Chu Chỉ Nguyên đã sải bước đến gần.
Ba chàng trai trẻ thoáng thấy khí thế đó thì vội vã cười gượng, lắp bắp chào rồi chuồn đi mất, chẳng dám nhìn lại.
Cô trợ lý Ngô Nhất Nguyệt cũng tinh ý bước ra ngoài, tiện tay khép cửa.
"Anh dọa người ta làm gì thế."
Lâm Nhuận Cẩm cười khẽ, vừa nói vừa tháo đôi khuyên ngọc trai trước gương. Vạt áo xẻ bên hông khẽ lay, để lộ làn da trắng mịn trong ánh đèn vàng nhạt, chỉ thoáng qua thôi, mà khiến không gian như cũng mềm lại.
Chưa kịp quay đầu, vòng eo cô đã bị một đôi tay ấm áp siết lại.
Chu Chỉ Nguyên cúi xuống, cằm khẽ chạm vai cô, hơi thở anh phả nhẹ nơi cổ, mùi hương quen thuộc khiến cô hơi ngẩn ra.
Nửa tháng qua, hai người đều bận đến mức chẳng kịp chạm mặt: anh phải ra nước ngoài bàn dự án, cô đi lưu diễn khắp nơi. Để kịp xem buổi diễn này, anh vừa xuống máy bay đã chạy thẳng tới nhà hát.
Lâm Nhuận Cẩm nhìn anh trong gương, ánh mắt cong cong, giọng khẽ trêu:
"Nhớ em rồi à?"
Anh chỉ khẽ đáp một tiếng "Ừ", giọng khàn, rồi bế cô ngồi lên bàn trang điểm. Anh ngồi xổm xuống, bàn tay thon dài nâng lấy cổ chân cô, cẩn thận tháo dây giày cao gót.
"Có mệt không?"
Anh hỏi, ngón tay nhẹ xoa chỗ da ửng đỏ nơi mắt cá.
Cô khẽ gật đầu.
Ngày mai, cô lại phải bay sớm sang Hồng Kông với tư cách khách mời đặc biệt của một lễ trao giải âm nhạc quốc tế.
"Vậy tối nay ngủ sớm một chút nhé."
Giọng anh thấp, ấm và trầm, như hòa vào hơi thở của đêm, khiến tim cô mềm đi trong một thoáng lặng yên
Anh nói là "ngủ sớm đi", nhưng ánh mắt lại như đang muốn nuốt trọn cô tại chỗ.
Trong góc tối của bãi đỗ xe, Lâm Nhuận Cẩm bị anh đẩy vào hàng ghế sau. Không cần thêm lời, hơi thở nóng hổi giữa hai người nhanh chóng đan xen, tiếng xé vải khẽ vang lên trong không khí tĩnh mịch.
Ánh đèn đường hắt qua cửa kính, vẽ lên khuôn mặt họ những mảng sáng mờ run rẩy. Nụ hôn của anh dồn dập, gần như nuốt lấy hơi thở của cô. Sự xa cách suốt nửa tháng qua, dường như trong giây phút ấy đều hóa thành khát vọng cuộn trào.
Cô nghẹn giọng khẽ gọi tên anh, bàn tay run run bấu lấy vai áo vest đã nhăn. Anh dừng lại thoáng chốc, trong hơi thở trầm nặng chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.
"Cứ thế được không?" giọng anh khàn đi, mang chút ngập ngừng.
Ánh mắt cô chạm vào anh qua bóng tối, khẽ gật đầu.
Cả thế giới như chao đảo trong một khoảnh khắc, chỉ còn lại tiếng hít thở rối loạn và những âm thanh nhòe mờ từ chiếc xe rung nhẹ.
Vài tuần sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!