Phượng Cửu Thiên nhịn không được trở mình xem thường, nghĩ thầm, Sơn Thủy quả thật quá ngốc nghếch đi, cái gì mà chịu nhận hương liền xem như không phản đối, cho dù muốn phản đối, đó là tượng đắp thì có thể làm được gì a.
Bất quá, nếu cái tượng đắp đó còn biết mở miệng, chỉ sợ biểu ca đáng yêu ngốc nghếch liền thật sự điên loạn.
"Nga, y không điên cũng không ngốc, y...... chính là chỉ không muốn gặp ta." Phượng Cửu Thiên xấu hổ hướng Phượng Vũ giải thích.
Phượng Vũ hiểu rõ cười: "Ta hiểu được, thì ra Phượng đại ca cũng đi lại còn đường của đại ca nhà ta, trước dùng sức mạnh sau đó mới chậm rãi bồi dưỡng tình cảm."
Hắn ta nhín thoáng qua Quan Sơn Thủy đang tự than tự oán, bỗng nhịn không được cười ra tiếng nói: "Bất quá Phượng đại ca, ta phát hiện bốn người các ngươi thật có ý tứ, nói sao bọn người các ngươi đều là công tử quý tộc, mấy mỹ nữ đều không ai vừa mắt sao, sao ai cũng tìm thổ bao tử làm vợ, một người so với một người còn ngốc hơn, ánh mắt của các ngươi cuối cùng đặt ở nơi nào?"
Lời này Phượng Cửu Thiên không thích nghe, hắn cúi mặt nói: "Tiểu Vũ ngươi nói bậy gì? Lí Đại Hỉ, Trương Đại Hải cùng với Chu Vị sao có thể so sánh với Sơn Thủy của ta? Bọn họ không phải đều là những người trồng trọt dưỡng trư sao? Còn Quan Thủy nhà ta từ nhỏ đã thường xuyên đến Lạc Phượng thành, rồi còn có thể tính toán sổ sách, điểm này mấy thổ bao tử kia có thúc ngựa cũng đuổi không kịp, hơn nữa luận về đáng yêu, bọn họ sao có thể so sánh với Sơn Thủy, ngươi không biết chuyện thú vị của y đâu........."
Nhắc tới chuyện Sơn thủy của nhà hắn, Phượng Cửu Thiên quả thật mặt tươi như hoa, đang muốn nói cho Phượng Vũ chuyện xưa kia của Quan Sơn Thủy, nhìn biểu hiện đáng yêu thuần phác của Sơn Thủy nhà hắn, rồi mới bỗng nhiên nhớ đến mục đích, thế là vội vàng dừng câu chuyện: "Ân, tiểu Vũ a, chờ khi nào có thời gian ta sẽ nói cho ngươi sau, hôm nay trước xem bệnh của y quan trọng hơn."
Phượng Vũ gật gật đầu, trong lòng nghĩ cái gì mà đáng yêu, còn không phải cũng chỉ là một tên thổ bao tử, xem ra tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, quả thực nhân gian có lí, một khi đã yêu thượng, cho dù là khuyết điểm gì đều trở thành ưu điểm.
Bất qua lời này hắn ta cũng sẽ không nói ra, ngồi xem xem mạch cho Quan Sơn Thủy, nhíu mày trầm tư chốc lát, rồi mới ngẩng đầu mỉm cười nói: "Tốt lắm Phượng đại ca, ta xem ngươi không có gạt ta. Kì thật Sơn Thủy nhà ngươi không phải bệnh gì, chính là bị phong hàn hỏa độc. Trên đường ngươi còn có nói y bị hỏa nhiệt, hẳn là do bẩm sinh, cũng may mạch tượng vững vàng, cũng không có trở ngại, nếu sau này bệnh có tái phát, thì ăn những thức ăn có tính hàn, biện pháp trị tận gốc, cũng không có."
Phượng Cửu Thiên bĩu môi nói: "Tiểu Vũ a, không phải ngươi luôn tự xưng là thiên hạ đệ nhất thần y sao? Ngay cả chứng nhiệt nho nhỏ này cũng không trị được, sau này có lẽ đừng nên tự khen ngợi mình vậy nữa?"
Phượng Vũ cười lạnh nói: "Nói thế cũng không phải. Chứng nhiệt của y, mười vạn người chỉ có một người bị, chẳng những sẽ không gây chết người, nó cũng không gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống hằng ngày, ta chẳng lẽ vì chứng bệnh nho nhỏ này mà lãng phí tinh lực đi nghiên cứu sao? Cho dù trị, cũng không có gì thú vị? Trên giang hồ có bao kì độc kì bệnh, ta đều có thể giải được, điều này mới tạo cho ta cảm giác thành tựu."
Hắn ta đứng dậy bước bến cạnh bàn, viết viết ném bài thuốc cho Phượng Cửu Thiên: "Tốt lắm, sau này chiếu theo bài thuốc này mà uống, không đến ba ngày thì tốt." Nói xong liền xoay người rời đi, căn bản không đợi Phượng Cửu Thiên đi cùng.
Phượng Cửu Thiên cũng không để ý đến hắn ta, mặc hắn ta ra ngoài, liền kêu A Xá tiến vào, ngoắt tay một cái, A Xá liền đem thực hạp đặt lên bàn, rồi nhiệt tình đến bên người Quan Sơn Thủy, nịnh nọt chào hỏi nói: "Yêu, Sơn Thủy biểu ca, nga, không đúng, hiện tại nên sửa lại xưng hô là phu nhân mới đúng, áp trại phu nhân tuy rằng dễ nghe, bất quá nói ra sợ đem mọi người dọa chạy mất, cái kia...... Nghe nói ngươi bị bệnh, ngươi không biết chứ trong lòng ta vừa vội vừa đau, đau đến tột cùng a, ân, A Đắc cũng vậy, cho nên hôm nay ta thay cho hai người chúng ta đến an ủi ngươi......"
Câu còn chưa nói xong, Phương Cửu Thiên đã nheo ánh mắt, nhíu mi tà nhìn A Xá nói: "Nga? Sơn Thủy bị bệnh, ngươi đau lòng làm cái gì? Sơn Thủy cùng ngươi có quan hệ gì? Còn có A Đắc, là tên ấy chính mồm nói cho ngươi là muốn an ủi một tiếng sao?" Cái ngữ khí chua lòm đó, A Xá thực rõ ràng, hắn đang ghen.
A Xá trở mình xem thường, nghĩ thầm, gia người không cần như vậy đi, vốn còn hi vọng người khác ba vị trại chủ, kết quả hiện giờ xem ra, nam nhân rơi vào võng tình đều giống nhau sao?
Mà Quan Sơn Thủy lúc này lăng lăng nhìn A Xá cùng Phượng Cửu Thiên, trong đầu liền cảm thấy có một đạo xét đánh, nổ vang trong đầu, vẫn bùng nổ đến bây giờ.
Phu nhân? Áp trại phu nhân? Chuyện gì? Có phải hay không Phượng Cửu Thiên đi nhầm phòng, chẳng lẽ hắn muốn cùng biểu muội thành thân? Không, không đúng a, không phải sáng hôm nay biểu muội đã cùng Lưu công tử đi xem mặt trời mọc rồi sao? Kia...... Chẳng lẽ bọn họ nói yêm? Nhưng yêm là nam nhân a, sao có thể gọi là phu nhân, nếu không, chính là A Xá điên rồi đi?
Cuối cùng dường như nghĩ ra điều gì đó, Quan Sơn Thủy đồng tình nhìn A Xá: "Đại phu vừa rồi hẳn chưa đi xa, bộ dáng thoạt nhìn rất lợi hại, A Xá ngươi tìm hắn ta đi, để cho người ta bắt mạch xem, ai, đang bình thường thế, sao có thể nói điên liền điên thế này?"
Ánh mắt y chuyển hướng nhìn Phượng Cửu Thiên, tuy rằng không nói ra, nhưng ý tứ bên trong thực rõ ràng: Khẳng định độc xà này ngược đãi thuộc hạ, bức người ta đến điên.
Phượng Cửu Thiên sao có thể chịu oan uổng như vậy, hắn hắc hắc hắc cười ba tiếng như kẻ trộm, rồi mới nói nhỏ bên tai Quan Sơn Thủy: "Ân, chờ một chút ta sẽ vạch trần sự thật cho ngươi xem, bất quá đến giờ ngươi phải ăn rồi, trước hết không nên kích thích ngươi."
Nói xong liền đứng dậy, tức giận nhìn về phía A Xá nói: "Ngươi ở đây làm gì? Chờ cho gia ban thưởng ngươi, cám ơn ngươi vì quan tâm săn sóc Sơn Thủy vì y mà đau lòng sao?"
"Vâng vâng vâng, gia, thuộc hạ đi ra ngoài." A Xá nghĩ thầm, hôm nay đúng là gặp họa, vuốt mông ngựa chủ nhân ai ngờ lại lãnh phen khổ tâm, phán đoán không đúng tâm ý chủ nhân, còn chọc giận siêu cấp bình dấm chua, ta đây có tội gì chứ, Không thể tưởng được A Xá ta thông minh một đời, hôm nay lại làm ra chuyện hồ đồ như thế này. Ai, A Đắc a, vốn định giúp huynh đệ vỗ vỗ mã thí, để gia coi trọng huynh đệ chúng ta.
Ai ngờ thay vì vỗ mông ngựa ta lại vỗ xuống đùi ngựa, còn đem phiền hà đến cho ngươi, đây là chuyện không có biện pháp, huynh đệ ta sẽ không chịu trách nhiệm.
Phượng Cửu Thiên nhìn A Xá ra ngoài, mới lấy đồ ăn trong thực hạp ra, đặt lên bàn nhỏ trên giường, tự mình mang đến, ôn nhu nói: "Ngươi không thoải mái, không cần ngồi dậy ăn, cứ giao cho ta, ta uy ngươi."
Nói xong còn nhu tình nhìn Quan Sơn Thủy, mắt vừa liếc một cái, liền dọa thổ bao tử kinh hoàng
Vốn y rất khó chịu nghĩ không muốn động, bất quá nhìn thấy ánh mắt kia, y liền cảm thấy sởn gai óc, hơn nữa ánh mắt cùng khóe miệng đang mỉm cười, làm y nhớ đến động tác thè lưỡi của độc xà: "Yêm...... Yêm yêm yêm..... yêm cảm thấy trong người quá nóng, không muốn ăn, ngươi...... Ngươi đều lấy đi....." Y liều mạng trốn vào bên trong.
Thấy Phượng Cửu Thiên dọn dẹp hết thức ăn, lại lấy từ trong đó ra một bình thủy tinh trong suốt cao mấy tấc, trong đó tràn đầy một chất lỏng màu phấn hồng, cũng không biết là loại hoa quả gì, nhìn sơ qua cực kì xinh đẹp.
Phượng Cửu Thiên đem bình nhỏ mở ra, một cỗ hương tươi mát lập tức tràn ra, hơn nữa nhiệt của Quan Sơn Thủy liền giống như tự nhảy xuống sông, trong giây lát tinh thần liền rất dễ chịu.
Y thèm nhỏ dãi nhìn bình nhỏ, thì thào lẩm bẩm: "Được...... Thơm quá a, đúng rồi...... là gì mà dễ ngửi thế?"
"Là cho ngươi uống. Đây là hương lộ hoa hồng, là do ngoại bang tiến cống, ngoại tổ mẫu cùng mẫu thân ta mấy ngày trước phái người mang cho ta vài bình, ta thử một lọ, cảm thấy không tồi, liền lưu lại cho ngươi, ta chỉ nghĩ mang đến cho ngươi thử lại ai biết lại đúng lúc ngươi bị nóng trong người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!